Ánh lửa Trù Ninh sáng rực những đêm qua phà
Nhớ lại những ngày đầu bước chân vào quân ngũ năm 1966, cựu chiến binh Nguyễn Tá Tuấn tại thôn Trù Ninh, xã Hoằng Hóa lại bồi hồi kể cho chúng tôi nghe về đêm hành quân định mệnh qua cụm chiến đấu phà Hàm Rồng – tọa độ lửa khốc liệt bậc nhất bấy giờ. Bác Tuấn rít một hơi thuốc lào, ánh mắt nheo lại như đang nhìn xuyên qua màn đêm của mấy chục năm về trước để gọi về ký ức hào hùng: "Đêm ấy, đơn vị tôi di chuyển qua đất Thanh Hóa, tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu, bom đạn cày xới tung tóe cả một vùng sông nước, nhưng trong lòng anh em chiến sĩ không một ai chùng bước vì ai cũng hiểu qua được cửa ải này là ra mặt trận lớn. Khi đặt chân qua phà Hàm Rồng, nhìn những ngọn đuốc soi đường và tinh thần quật cường của lực lượng dân quân tự vệ ngày đêm bám trụ giữ mạch máu giao thông, tôi càng cảm thấy thương yêu vô hạn mảnh đất quê hương xứ Thanh và tự nhủ phải chiến đấu thật dũng cảm để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng ấy". Nghe những lời tâm sự gan ruột đó, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên thế hệ mới của xã Hoằng Hóa – như được tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết, càng thêm kính trọng sự kiên cường, dũng cảm của các bác, các chú trong những năm tháng hào hùng. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi và xương máu của các thế hệ đi trước, từ đó tự khắc ghi trách nhiệm sống sao cho xứng đáng, tiếp bước cha anh xây dựng quê hương Trù Ninh ngày càng giàu mạnh.



