ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TOÀN XE LỬA TIỀN TUYẾN GA VINH
ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TOÀN XE LỬA TIỀN TUYẾN GA VINH
ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TOÀN XE LỬA TIỀN TUYẾN GA VINH
Lời kể của cựu công nhân đường sắt tiền tuyến Trần Văn Đạt (Ga Vinh, Nghệ An)Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ga Vinh, Nghệ An là ga trung chuyển hàng hóa, vũ khí chiến lược từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Nơi đây được ví như một "túi bom" khổng lồ, bởi máy bay địch ngày đêm lùng sục, thả đủ các loại bom phá, bom nổ chậm hòng chặt đứt mạch máu giao thông đường sắt của ta.Tôi là công nhân bốc dỡ thuộc Đội quyết tử ga Vinh. Công việc của chúng tôi diễn ra hoàn toàn vào ban đêm dưới làn mưa bom bão đạn. Khi những đoàn tàu chở đầy đạn dược, lương thực ngụy trang đầy cành lá vừa cập bến trong bóng tối, không một ánh đèn điện thông thường nào được phép bật lên để tránh bị máy bay địch phát hiện tọa độ. Chúng tôi chỉ dùng những chiếc đèn bão nhỏ bọc vải đỏ gầm chặt bên hông, gồng mình vác từng hòm đạn nặng hàng chục ký từ toa tàu xuống các kho ngầm dã chiến.Tôi nhớ nhất đêm tháng 5 năm 1968, một trận bom tọa độ bất ngờ dội xuống ngay khi đoàn tàu mang số hiệu 402 chở đầy thuốc nổ vừa vào ga. Một toa tàu phía đuôi bị trúng mảnh bom bốc cháy ngùn ngụt, nguy cơ nổ tung cả đoàn tàu và khu vực nhà ga là rất lớn. Không một chút đắn đo trước cái chết, tôi cùng năm anh em công nhân đường sắt lao vào làn khói độc dày đặc, dùng tay không và xà-beng bẩy chặt chốt xích để tách rời toa tàu đang cháy ra xa đội hình một cách an toàn.Mảnh bom phạt ngang làm người đội trưởng đi bên cạnh tôi hy sinh ngay tại chỗ, thân hình anh ngã xuống bên bánh xe sắt. Chúng tôi nuốt dòng nước mắt nghẹn ngào, đẩy được toa tàu cháy ra khu vực bãi trống trước khi nó phát nổ kinh thiên động địa. Sự hy sinh thầm lặng và tinh thần quyết tử của những người lính thợ đường sắt ga Vinh đêm ấy chính là mạch máu giữ vững cho những đoàn tàu tiếp tục rầm rập hướng vào Nam vì ngày thống nhất trọn vẹn.



