Bài viết

ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TRANH TRẠM PHẪU CHÌM SÂU ĐẤT CỦ CHI (1)

ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TRANH TRẠM PHẪU CHÌM SÂU ĐẤT CỦ CHI

Lào Cai22/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ÁNH LỬA TỪ NHỮNG TRANH TRẠM PHẪU CHÌM SÂU ĐẤT CỦ CHI

Hồi ức của cựu y tá quân y Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Bệnh xá vùng ven, Địa đạo Củ Chi)Trong ký ức của một người làm nghề y giữa lòng đất như tôi, "thời hoa lửa" không nằm ở những trận đánh giáp lá cà ầm vang súng đạn, mà nằm ở không gian chật hẹp, nóng bức của những trạm phẫu chìm sâu trong hầm địa đạo Củ Chi – nơi lòng nhân ái và y đức của người chiến sĩ áo trắng đối mặt với sự hủy diệt tàn khốc của kẻ thù.Năm 1969, tôi được điều về công tác tại bệnh xá huyện củ Chi nằm sâu mười mét dưới lòng đất đất sét cứng như đá. Căn hầm mổ chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, trần hầm chống đỡ bằng những thân cây tràm già, ánh sáng duy nhất là ngọn đèn bão bọc vải đỏ gầm chặt đeo trên trán bác sĩ. Giữa làn bom tọa độ và xe ủi đất "tìm và diệt" điên cuồng trên mặt đất làm bụi cát rơi rào rào xuống bàn mổ, chúng tôi phải tiến hành những ca phẫu thuật nghẹt thở cứu sống thương binh.Thiếu thốn thuốc men là nỗi ám ảnh thấu xương tủy; có những lúc kho thuốc tê cạn kiệt, chúng tôi phải vừa mổ gắp mảnh pháo vừa ôm chặt lấy chiến sĩ trẻ, khẽ hát những bài ca quê hương để xoa dịu nỗi đau thể xác thấu trời xanh của họ. Tôi nhớ mãi ca mổ khâu vết thương thấu bụng của một chiến sĩ du kích mới mười bảy tuổi. Khi hầm bị rung chuyển mạnh do một quả bom nổ sát mép cửa hầm, ánh đèn bão phụt tắt, tôi lập tức dùng thân mình che chắn phía trên vết thương hở của em để ngăn đất cát rơi nhiễm trùng, miệng vẫn liên tục động viên em giữ vững hơi thở.Khi đèn được bật lại, ca mổ tiếp tục thành công trong tiếng thở phào nhẹ nhõm của cả kíp mổ. Những giọt mồ hôi và máu hòa lẫn dưới lòng đất sâu ngày ấy chính là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của con người, dùng y đức và tình đồng chí sắt son để chiến thắng mọi hỏa lực bạo tàn của quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn