Ánh mắt
Ông tôi kể lại, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm xúc động mỗi khi nhắc đến ngày 30/4/1975 – một ngày mà ông nói rằng suốt đời không thể nào quên.
Ông tôi kể lại, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm xúc động mỗi khi nhắc đến ngày 30/4/1975 – một ngày mà ông nói rằng suốt đời không thể nào quên. Khi ấy, ông là một thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn đầy bom đạn và hiểm nguy. Giữa núi rừng hun hút, tin chiến thắng bất ngờ truyền đến như một làn gió lớn thổi bùng lên niềm vui vỡ òa. Cả đoàn người reo hò, ôm chầm lấy nhau, có người cười, có người khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt lấm lem bụi đường và khói súng. Đó là khoảnh khắc lịch sử, khoảnh khắc đất nước chấm dứt chiến tranh, Bắc – Nam sum họp một nhà.
Ông tham gia chiến tranh từ năm 1968, đi qua biết bao trận đánh ác liệt, đối mặt với cái chết nhiều hơn một lần. Thế nhưng, trong ký ức của ông, ngày 30/4/1975 vẫn là ngày hạnh phúc nhất, bởi đó là ngày những hy sinh, gian khổ của ông và đồng đội được đền đáp bằng hai tiếng hòa bình. Ông luôn tự hào vì đội hình của mình đã chiến đấu không chỉ bằng súng đạn, mà bằng cả niềm tin son sắt vào độc lập, tự do của Tổ quốc.
Có lần, đội của ông bị địch bao vây giữa rừng sâu, bốn bề đều là hiểm nguy, tưởng chừng không còn lối thoát. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chính tình đồng đội keo sơn đã giúp họ vượt qua, phá được vòng vây và tiếp tục chiến đấu. Những ký ức ấy, dù đã qua nhiều thập kỷ, vẫn in đậm trong tâm trí ông như mới ngày hôm qua.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, lặng lẽ tiếp tục hành trình xây dựng đất nước trong thời bình. Ông sống một cuộc đời giản dị, bình yên bên gia đình, nhưng sâu thẳm trong trái tim vẫn mang theo những vết thương không nhìn thấy. Chiến tranh đã cướp đi của ông nhiều người bạn, nhiều đồng đội thân yêu – những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Với ông, họ không chỉ là ký ức, mà là những ngọn lửa bất diệt, đã thắp sáng con đường độc lập, tự do cho các thế hệ mai sau.
|
|




