Ánh Mắt Chớp Giữa Vòng Vây
Khoảng năm 1960, ngôi nhà của bà Trần Thị Đầm suýt biến thành thảm họa khi một anh bộ đội vừa lén vào giao nhiệm vụ mua thuốc thì bị lính giặc ập đến vây bắt. Bị tra hỏi, anh chỉ tay nhận đó là nhà mình. Tim bà Đầm thắt lại, nhưng giữa lằn ranh sinh tử ấy, một ánh mắt nháy ra hiệu từ anh bộ đội đã thắp lên tia hy vọng. Nhanh trí nắm bắt tình hình, bà liền cất giọng trách móc: "Ủa, sao anh đi bắt cua mà mới ra đã về liền vậy?". Anh bộ đội lập tức phối hợp, vờ kêu ca rằng bị lính chặn lại không cho ra rừng nên phải quay về. Chỉ trong tích tắc, bà đã đường hoàng nhận anh bộ đội làm chồng trước mặt quân thù, biến hiểm nguy thành một màn kịch hoàn hảo. Đợi khi đám giặc lơ đễnh nhảy qua con mương cách nhà chừng 30 mét để sục sạo bên trong, bà nhanh nhẹn quan sát trước sau, tạo đường lui an toàn để anh lẹ làng trượt xuống mé sông trốn thoát. Nhìn theo bóng anh khuất vào rừng sâu, lòng bà vỡ oà niềm vui sướng. Chỉ bằng một câu nói dối xoay chuyển tình thế và sự gan góc phi thường, người phụ nữ ấy đã bảo vệ trọn vẹn một người cán bộ, thắp sáng thêm trang sử hào hùng về sự mưu trí và tình quân dân son sắt thời hoa lửa.

Khoảng năm 1960, ngôi nhà của bà Trần Thị Đầm lại một lần nữa trở thành tâm điểm của những câu chuyện thót tim nơi tuyến đầu kháng chiến.
Hôm ấy, một anh bộ đội lén lút tìm vào giao nhiệm vụ, dặn bà chuyến đi Rạch Giá sắp tới để mua thuốc hút, thuốc uống theo yêu cầu. Nhưng ngặt nỗi, anh vừa dặn dò xong thì sự sơ hở nào đó đã lọt vào mắt giặc. Đám lính tráng bất ngờ tràn tới vây kín. Chúng tra hỏi anh bộ đội nhà ở đâu, và ngây thơ hay bất đắc dĩ, anh chỉ ngay vào nhà bà Đầm.
Nhìn thấy cảnh cán bộ bị giặc tóm giữ ngay trước hiên nhà, máu trong người bà Đầm như đông cứng lại. Chồng bà thì đang bơi xuồng ra mé bãi bắt cua ngoài sông chưa về kịp. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi cái chết cận kề trong gang tấc, một kỳ tích nhỏ bỗng lóe lên: anh bộ đội đưa mắt nhìn bà, nhanh trí nháy mắt ra hiệu.
Hiểu được ý đồ, bằng sự lanh lẹ và bản lĩnh phi thường của một người phụ nữ bám trụ chiến trường, bà Đầm cất giọng sang sảng, giả vờ ngạc nhiên:
– Ủa, sao mà anh đi bắt cua, mới đi ra mà sao lại về liền vậy hả chồng?
Anh bộ đội lập tức phối hợp nhịp nhàng, cất giọng trả lời to rõ cho lính giặc nghe:
– Gặp mấy ông lính này nói bữa nay hành quân, không cho ra rừng bắt cua nữa nên tôi quay về!
Chỉ bằng một câu nói đổi vai trong tích tắc, bà đã đường hoàng nhận anh bộ đội làm chồng mình trước mặt quân thù, biến một cán bộ cốt cán thành một người dân đi bắt cua bị chặn đường đuổi về. Kế hoạch trót lọt, nhưng sự nguy hiểm vẫn chưa dừng lại ở đó. Đám giặc vẫn đi vòng vòng xét nhà, nheo mắt nghi ngờ vì thấy mặt cán bộ quen thuộc.
Lợi dụng lúc chúng vừa bước qua, bà Đầm nín thở quan sát. Cạnh nhà có một con mương nhỏ đổ ra sông, cách khoảng 30 mét. Sáu, bảy tên giặc nhấp nhô nhảy qua mặt đập để đi sâu vào trong. Phía trước qua mặt địch, còn phía sau phải mở đường cho cán bộ thoát thân. Chờ cho đám lính đi khuất, bà tinh tường quan sát, tạo cơ hội cho anh bộ đội lẹ làng trượt xuống mé sông, bơi lội trốn thoát an toàn vào rừng sâu.
Nhìn theo bóng anh khuất sau dòng nước, lòng bà Đầm dâng lên niềm vui sướng nghẹn ngào không tả xiết. Cái mạng lớn giữa lằn ranh sinh tử, sự mưu trí trong khoảnh khắc hoạ vô đơn chí ấy đã cứu một người cán bộ, và khắc họa đậm nét sự gan góc, dũng cảm tuyệt vời của người phụ nữ miền Nam thời hoa lửa.


