ÁNH MẮT ĐÊM VÀ LỜI RU CỦA RỪNG (Trần Văn Bảo)
Câu chuyện về một người lính trinh sát luồn sâu, người có khả năng "nhìn thấu bóng đêm" và hiện tại là một người bảo vệ rừng già, canh giữ giấc ngủ cho những đồng đội chưa thể trở về.
Trong những năm tháng đánh Mỹ ác liệt tại chiến trường Tây Nguyên, ông Bảo được mệnh danh là "con mèo rừng" của trung đoàn. Ngôn ngữ của ông năm ấy không phải là lời nói, mà là hơi thở khẽ khàng hòa vào tiếng lá rụng, là cái chạm tay vào vỏ cây để đoán hướng gió, và đặc biệt là ánh mắt. Đôi mắt của ông Bảo có khả năng kỳ lạ: nó thu nhận thứ ánh sáng bảng lảng của lính đom đóm, xuyên thấu qua màn sương mù đặc quánh và những tầng tán rậm rạp của rừng già để phát hiện ra một tàn thuốc lá hay một vết xước nhỏ trên thân cây do địch để lại.
Ông kể, có những đêm luồn sâu vào lòng địch, ông phải ngâm mình dưới đầm lầy hàng tiếng đồng hồ, bùn đen ngập đến cổ, chỉ còn đôi mắt rực sáng như hai đốm lửa nhỏ nhô lên khỏi mặt nước. Lúc ấy, ranh giới giữa người và thú, giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một sợi tơ nhện. Sự tĩnh lặng của rừng đêm không làm ông sợ, nó che chở cho ông. Mỗi bước đi của ông Bảo không để lại dấu vết, nhưng mỗi thông tin ông mang về lại quyết định thắng bại của cả một chiến dịch. Ánh mắt đêm ấy đã dẫn lối cho biết bao tiểu đoàn đánh chiếm điểm cao, bẻ gãy những cuộc hành quân của kẻ thù.
Hòa bình lập lại, ông Bảo không rời bỏ rừng. Hiện tại, ông là một kiểm lâm viên tình nguyện tại khu bảo tồn thiên nhiên. Ông vẫn giữ thói quen đi tuần rừng vào ban đêm. Với ông, rừng không bao giờ ngủ, và bóng tối không bao giờ đáng sợ. Trong những chuyến đi đêm ấy, ông thường dừng chân tại những hốc cây, những khe suối – nơi ông biết chắc rằng dưới lớp thảm mục ấy vẫn còn những đồng đội đang nằm lại.
Nhìn ông lão tóc bạc phơ, lặng lẽ ngồi tựa lưng vào gốc cây cổ thụ, đôi mắt vẫn tinh tường nhìn thấu màn đêm, người ta thấy một sự giao thoa kỳ diệu. Ông không chỉ bảo vệ cây xanh, ông đang canh giữ giấc ngủ cho những linh hồn đã tan vào đất mẹ. Ông bảo: "Rừng ru họ ngủ bằng tiếng lá, tôi giữ cho họ bằng ánh mắt này. Bao giờ tìm hết anh em, tôi mới thôi nhìn vào bóng đêm". Với ông Bảo, ánh mắt đêm giờ đây không còn để săn tìm kẻ thù, mà để tìm lại những yêu thương đã mất.



