ÁNH MẮT DƯỚI TÁN RỪNG
ÁNH MẮT DƯỚI TÁN RỪNG
Anh Phong là người ít nói nhất đơn vị.
Những lúc nghỉ chân, anh thường ngồi lặng im dưới gốc cây già nhìn về phía xa.
Đồng đội hỏi nghĩ gì mà trầm ngâm mãi.
Anh chỉ cười nhẹ:
“Nhớ nhà thôi.”
Trong túi áo anh luôn có tấm ảnh nhỏ chụp cả gia đình đứng trước hiên nhà lợp lá cọ.
Mỗi lần nhớ quê, anh lại lấy ra nhìn rất lâu rồi cẩn thận cất vào túi áo ngực.
Một đêm mưa lớn, đơn vị hành quân xuyên rừng để tránh trận càn.
Đường trơn trượt khiến nhiều người kiệt sức.
Một chiến sĩ trẻ sốt cao ngã lại phía sau.
Anh Phong lặng lẽ dìu đồng đội đi suốt quãng đường dài trong mưa lạnh.
Khi gần tới nơi trú quân, pháo địch bất ngờ nổ phía sau đội hình.
Người lính được anh cứu sống kể rằng trong đêm tối năm ấy, điều ông nhớ nhất là ánh mắt bình tĩnh và ấm áp của người đồng đội dưới tán rừng thời hoa lửa.


