ÁNH MẮT GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG: CÂU CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG HÀNG XÓM
Tuổi thơ của mỗi đứa trẻ thường gắn liền với những câu chuyện cổ tích về hoàng tử, công chúa hay những phép màu kỳ diệu qua lời kể của bà. Em cũng vậy, nhưng trong "kho tàng" truyện kể của bà em, có một câu chuyện không có phép màu, chỉ có máu, nước mắt và một ý chí sắt đá. Đó là câu chuyện về cuộc đời của bác Nguyễn Văn Vường – người hàng xóm hiền lành, người thương binh đã gửi lại một phần thân thể nơi chiến trường để đổi lấy hòa bình cho chúng em hôm nay.
Bà em kể rằng, ngày xưa bác Vường là một thanh niên rất hiền lành, luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người nên ai nấy trong thôn Trung Quý cũng quý mến. Ngày bác lên đường nhập ngũ, cả xóm làng tiễn đưa, ai cũng rơm rớm nước mắt.
Hình ảnh bác ra đi với chiếc ba lô nhỏ trên vai nhưng trong lòng lại mang theo một ý chí khổng lồ đã in đậm vào ký ức của những người ở lại. Chiếc ba lô ấy không đựng nhiều vật chất, mà đựng đầy niềm tin sắt đá rằng đất nước nhất định sẽ có ngày độc lập. Bác đi theo tiếng gọi của Tổ quốc, chấp nhận rời xa gia đình, người thân để dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn mà không một chút đắn đo.
Chiến tranh khốc liệt đã tôi luyện nên những người lính thép, nhưng nó cũng để lại những vết thương đau đớn. Trong một trận chiến sinh tử, bác Vường đã bị quân địch bắn thẳng vào mắt. Viên đạn nghiệt ngã ấy đã cướp đi vĩnh viễn khả năng nhìn thấy của một bên mắt.
Em không thể tưởng tượng nổi nỗi đau đớn ấy kinh khủng đến nhường nào. Nhưng thật kỳ diệu, dù không còn nhìn thấy thế giới một cách "trọn vẹn" bằng đôi mắt thường, bác vẫn nhìn thấy con đường mình phải đi bằng "đôi mắt" của lý tưởng. Ngay cả khi vết thương còn chưa lành hẳn, bác vẫn lạc quan, giữ vững tinh thần chiến đấu cùng đồng đội. Bác không sợ hãi, không lùi bước, vì bác hiểu rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình đang mong ngóng.
Hòa bình lập lặp, bác Vường may mắn được trở về với mảnh đất Kiến Xương yêu dấu. Nhưng ngày trở về ấy không trọn vẹn niềm vui, bởi nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, núi thẳm.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy bác, em lại thấy những vết sẹo dài trên mặt, trên lưng và đặc biệt là bên mắt đã mất. Đó không chỉ là những thương tích, mà là những "tấm huy chương bằng xương thịt", là minh chứng cho một thời hoa lửa oanh liệt. Dù chiến tranh đã lùi xa hàng chục năm, nhưng mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương ấy chắc hẳn vẫn còn đau nhức. Sự đánh đổi của bác là thầm lặng, là dai dẳng nhưng vô cùng cao cả.
Sau khi nghe bà kể, trong lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả. Em chợt nhận ra rằng, hòa bình mà chúng em đang có hôm nay – việc được bình yên cắp sách đến trường Lương Thế Vinh, được vui chơi cùng bạn bè – không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng xương máu, bằng nước mắt và bằng cả những phần thân thể mà những người như bác Vường đã gửi lại chiến trường.
Chiến tranh không phải là điều gì đó xa xôi trong sách giáo khoa, nó hiện hữu ngay trong ánh mắt của người bác hàng xóm. Em thấy mình thật may mắn và cũng thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn.
"Chiến tranh đã khép lại, nhưng lòng biết ơn thì phải mở ra mãi mãi."
Là một học sinh lớp 8, em tự hứa với bản thân sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức để trở thành một công dân tốt. Em muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến bác Vường và những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc. Bác chính là biểu tượng của lòng can đảm, là "pho sử sống" để thế hệ trẻ chúng em soi vào và vững bước hơn trong tương lai.



