Ánh mắt người giao liên giữa đêm đen
Cô gái giao liên tuổi mười tám với đôi mắt sáng như sao và nụ cười rạng rỡ đã trở thành người dẫn đường tin cậy cho đoàn quân xuyên qua bãi mìn đêm tối. Với chiếc khăn rằn quấn cổ và khẩu súng trường vắt vai, cô thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma của rừng già, thuộc lòng từng bụi cây, hốc đá. Trong những lúc nguy cấp nhất, khi pháo sáng địch rực trời, ánh mắt bình thản và đầy quyết đoán của cô là điểm tựa tâm lý vững vàng nhất cho những người lính trẻ vừa mới rời ghế nhà trường. Ánh mắt ấy mang
Cô gái giao liên tuổi mười tám với đôi mắt sáng như sao và nụ cười rạng rỡ đã trở thành người dẫn đường tin cậy cho đoàn quân xuyên qua bãi mìn đêm tối. Với chiếc khăn rằn quấn cổ và khẩu súng trường vắt vai, cô thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma của rừng già, thuộc lòng từng bụi cây, hốc đá. Trong những lúc nguy cấp nhất, khi pháo sáng địch rực trời, ánh mắt bình thản và đầy quyết đoán của cô là điểm tựa tâm lý vững vàng nhất cho những người lính trẻ vừa mới rời ghế nhà trường. Ánh mắt ấy mang theo sự mưu trí của những người sống trong lòng địch, mang theo khát khao tự do của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Cô không chỉ dẫn đường về địa lý, mà còn dẫn đường cho niềm tin, thắp sáng lòng dũng cảm trong tim mỗi người lính trước giờ nổ súng.



