Thân nhân liệt sĩ, người có công

ÁNH MẮT NGƯỜI MẸ

Có những người mẹ dành cả tuổi thanh xuân để nuôi con khôn lớn, rồi dành cả phần đời còn lại để nhớ thương và chờ đợi. Câu chuyện về ánh mắt của một người mẹ liệt sĩ là câu chuyện về tình mẫu tử thiêng liêng và những mất mát không gì bù đắp được do chiến tranh để lại.

Quảng Ngãi26/06/2026Dương Thị Ngọc Nhàn (Xã Đăk Rve, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường nói đôi mắt là nơi lưu giữ nhiều cảm xúc nhất của con người. Trong đôi mắt của một người mẹ, có thể chứa đựng cả một cuộc đời yêu thương, hy sinh và chờ đợi.

Tôi gặp bà Nguyễn Thị Lan vào một buổi chiều tháng Bảy. Căn nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng yên bình. Trên bàn thờ giữa gian nhà là bức ảnh của một người lính trẻ với nụ cười hiền hậu.

Bà Lan ngồi lặng nhìn tấm ảnh ấy.

Ánh mắt bà vừa dịu dàng, vừa xa xăm như đang tìm kiếm điều gì đó trong ký ức.

Người thanh niên trong bức ảnh chính là con trai bà.

Năm 1971, anh lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi.

Ngày tiễn con ra đi, bà chuẩn bị cho con một túi gạo rang, vài bộ quần áo và chiếc khăn tay tự tay bà may.

Trước lúc lên đường, anh ôm mẹ thật chặt rồi nói:

"Mẹ đợi con nhé. Con nhất định sẽ trở về."

Bà gật đầu.

Nhưng khi con quay lưng bước đi, nước mắt đã lặng lẽ rơi.

Từ ngày ấy, cuộc sống của bà gắn liền với sự chờ đợi.

Mỗi sáng thức dậy, bà lại ngóng ra đầu ngõ.

Mỗi khi có người đưa thư đến làng, bà lại thấp thỏm hy vọng.

Những lá thư từ chiến trường trở thành niềm vui lớn nhất.

Trong thư, người con trai luôn kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn lạc quan và luôn nhớ mẹ.

Anh còn hứa khi chiến tranh kết thúc sẽ về dựng lại căn nhà mới.

Bà tin vào lời hứa ấy.

Bà chờ ngày con trở về.

Nhưng rồi chiến tranh ngày càng ác liệt.

Thư gửi về thưa dần.

Có những tháng dài không có bất kỳ tin tức nào.

Mỗi đêm, bà nằm thao thức.

Nghe tiếng gió ngoài hiên cũng tưởng tượng đến bước chân của con.

Rồi một ngày, điều bà lo sợ nhất đã xảy ra.

Người cán bộ xã mang giấy báo tử đến.

Người con trai mà bà luôn mong nhớ đã hy sinh nơi chiến trường.

Bà kể rằng lúc ấy bà không khóc được.

Nỗi đau quá lớn khiến bà như chết lặng.

Những ngày sau đó, bà vẫn giữ thói quen ngóng nhìn ra đầu ngõ.

Nhiều người nghĩ bà chưa chấp nhận sự thật.

Có lẽ đúng.

Bởi làm sao một người mẹ có thể dễ dàng chấp nhận việc đứa con mình yêu thương nhất sẽ không bao giờ trở về?

Năm tháng trôi qua.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước hòa bình.

Những đứa trẻ trong làng lớn lên.

Những mái nhà mới được dựng lên.

Nhưng trong trái tim bà vẫn còn một khoảng trống.

Mỗi lần nhìn thấy những người lính trở về đoàn tụ với gia đình, bà lại nhớ đến con.

Mỗi mùa xuân đến, bà lại đặt thêm một đôi đũa trên mâm cơm như thể con vẫn còn đâu đó.

Điều khiến tôi xúc động nhất chính là ánh mắt của bà.

Đó là ánh mắt của một người mẹ chưa bao giờ ngừng yêu thương con mình.

Dù năm tháng đã làm mái tóc bà bạc trắng.

Dù đôi chân không còn nhanh nhẹn.

Dù ký ức đã mờ đi theo tuổi tác.

Nhưng hình ảnh người con trai tuổi đôi mươi vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí bà.

Có lần tôi hỏi:

"Bà có điều gì muốn nhắn gửi với thế hệ trẻ hôm nay không?"

Bà nhìn về phía bức ảnh trên bàn thờ rồi chậm rãi nói:

"Các con bây giờ được học hành, được sống trong hòa bình là điều quý lắm. Phải biết trân trọng và sống cho xứng đáng với những người đã hy sinh."

Câu nói ấy đơn giản nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.

Hòa bình không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả những giọt nước mắt của biết bao người mẹ Việt Nam.

Câu chuyện của bà Lan không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình.

Đó là câu chuyện của hàng triệu người mẹ trên khắp đất nước trong những năm tháng chiến tranh.

Họ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau mất con để đất nước có được ngày độc lập.

Hôm nay, khi nhìn vào ánh mắt người mẹ ấy, tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện nơi chiến trường.

Lòng yêu nước còn hiện diện trong sự hy sinh lặng thầm của những người mẹ nơi hậu phương.

Những người đã hiến dâng điều quý giá nhất của mình cho Tổ quốc.

Và chính họ đã góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

Ánh mắt ấy sẽ mãi là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống có trách nhiệm, biết ơn quá khứ và trân trọng hòa bình mà chúng ta đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn