Ánh mắt người mẹ miền Nam
Ánh mắt người mẹ miền Nam
Chiều xuống trên một miền quê Nam Bộ. Con sông trước nhà lặng lẽ trôi, những hàng dừa đung đưa trong gió. Nhưng sau vẻ bình yên của làng quê là những năm tháng chiến tranh đầy mất mát.
Trong một căn nhà nhỏ ven sông, có một người mẹ ngày ngày ngồi bên hiên cửa ngóng về phía con đường làng. Mẹ đã có mái tóc bạc và đôi bàn tay chai sần vì những năm tháng làm lụng. Điều quý giá nhất đối với mẹ là những người con của mình.
Ngày con trai lớn lên đường tham gia cách mạng, mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con một túi đồ nhỏ. Trước lúc con đi, mẹ nắm chặt tay con và dặn:
– Con đi làm việc cho đất nước, mẹ không giữ con. Chỉ mong con giữ gìn sức khỏe và nhớ ngày trở về.
Người con ôm mẹ thật lâu rồi bước đi.
Mẹ đứng bên hiên nhìn theo bóng con khuất dần sau hàng cây. Đôi mắt mẹ đỏ hoe nhưng mẹ không khóc. Mẹ tự nhủ rằng con mình đang làm một việc có ý nghĩa.
Từ ngày ấy, căn nhà trở nên vắng hơn.
Mỗi buổi chiều, mẹ vẫn ra ngồi bên cửa. Chỉ cần nghe tiếng bước chân ngoài ngõ, mẹ lại ngẩng lên. Có khi là người đưa thư, có khi là bà con trong xóm, có khi chỉ là một người đi ngang qua.
Mỗi lần như vậy, ánh mắt mẹ lại sáng lên một chút rồi chùng xuống.
Một hôm, có người cán bộ tìm đến nhà. Nhìn thấy người khách lạ, mẹ linh cảm có chuyện chẳng lành. Người cán bộ đứng trước mẹ rất lâu rồi mới nghẹn ngào nói:
– Mẹ ơi… anh ấy đã hy sinh.
Căn nhà im lặng.
Mẹ không hỏi thêm. Mẹ chỉ ngồi xuống chiếc ghế gỗ, đôi bàn tay run run đặt lên đầu gối.
Ngoài sân, gió thổi qua hàng dừa. Tiếng lá xào xạc như một lời tiễn biệt.
Một lúc lâu sau, mẹ mới nói:
– Con tôi hy sinh ở đâu?
Người cán bộ trả lời:
– Anh ấy hy sinh khi làm nhiệm vụ. Đồng đội đã cố gắng đưa anh ấy về, nhưng giữa lúc chiến đấu…
Mẹ lặng người.
Đôi mắt mẹ nhìn ra dòng sông trước nhà. Trong ánh mắt ấy có nỗi đau của một người mẹ mất con, nhưng cũng có niềm tự hào vì con mình đã sống và hy sinh cho quê hương.
Mẹ chỉ nói một câu:
– Nếu con tôi đã hy sinh cho đất nước, thì mẹ chịu được.
Nhưng từ hôm đó, mỗi buổi chiều mẹ vẫn ra ngồi bên hiên.
Mẹ vẫn nhìn về phía con đường cũ.
Mẹ biết người con sẽ không trở về nữa, nhưng trong trái tim mẹ, hình bóng con vẫn còn nguyên như ngày anh khoác ba lô lên đường.
Nhiều năm trôi qua. Chiến tranh kết thúc. Những con đường làng trở lại yên bình. Trẻ em được đến trường, những cánh đồng lại xanh màu lúa mới.
Một ngày nọ, có đoàn người đến thăm mẹ. Họ mang theo một tấm ảnh của người con đã hy sinh.
Mẹ cầm tấm ảnh trong đôi bàn tay run run. Mẹ nhìn thật lâu rồi mỉm cười.
– Nó vẫn còn trẻ quá…
Đó là câu nói khiến mọi người có mặt đều lặng đi.
Người con đã hy sinh từ nhiều năm trước, nhưng trong mắt mẹ, anh vẫn mãi là người con trai trẻ tuổi ngày nào.
Chiều hôm ấy, mẹ lại ngồi bên hiên. Ánh nắng cuối ngày trải vàng trên dòng sông. Mẹ nhìn những đứa trẻ chạy chơi ngoài đường rồi nhìn lên bầu trời.
Ánh mắt mẹ không còn chỉ có nỗi buồn.
Trong đó có sự thanh thản.
Mẹ biết rằng những người con đã hy sinh không ra đi vô nghĩa. Máu của họ đã góp phần đem lại hòa bình cho quê hương, để những đứa trẻ hôm nay được lớn lên mà không phải nghe tiếng bom đạn.
Ánh mắt người mẹ miền Nam vì thế trở thành hình ảnh của biết bao bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh: một ánh mắt chứa đựng nỗi đau mất mát, tình yêu thương vô bờ dành cho con và cả niềm tự hào âm thầm đối với quê hương, đất nước.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng ánh mắt ấy vẫn còn đó – trong những bức ảnh, trong những câu chuyện được kể lại và trong ký ức của các thế hệ.
Đó là ánh mắt của một người mẹ đã mất đi người con thân yêu nhất, nhưng vẫn kiên cường sống, vẫn tin vào ngày mai.



