ÁNH MẮT NGƯỜI MẸ MIỀN NAM
“Nó không về nữa, nhưng nó đã trở về với quê hương, với đất nước.” Câu nói giản dị ấy chứa đựng biết bao tình yêu của một người mẹ. Ánh mắt người mẹ miền Nam trong những năm tháng chiến tranh không chỉ là ánh mắt của sự chờ đợi. Đó còn là ánh mắt của tình mẫu tử, lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người mẹ năm ấy vẫn còn trong ký ức của dân tộc. Chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay. Vì thế, mỗi khi nhìn thấy cuộc sống bình yên, chúng ta càng phải biết trân trọng những gì mình đang có và ghi nhớ những người mẹ đã từng đứng bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn theo bóng con đi vào những năm tháng “hoa lửa”.
ÁNH MẮT NGƯỜI MẸ MIỀN NAM
Những năm tháng chiến tranh, miền Nam là nơi phải chịu đựng nhiều đau thương và mất mát. Trong những gia đình có người ra trận, người mẹ thường là người ở lại. Họ tiễn chồng, tiễn con đi, rồi lặng lẽ chờ đợi giữa những ngày bom đạn.
Có một người mẹ miền Nam sống bên một vùng quê nghèo. Một buổi sáng, người con trai của mẹ nhận lệnh lên đường tham gia kháng chiến. Trước giờ chia tay, mẹ không nói nhiều. Bà chỉ sửa lại chiếc khăn trên vai con, nắm thật chặt bàn tay con rồi dặn:
“Con đi mạnh giỏi. Đất nước còn chiến tranh thì con cứ làm tròn việc của mình. Mẹ ở nhà, con đừng lo.”
Người con bước đi. Đến cuối con đường, anh quay đầu nhìn lại. Mẹ vẫn đứng đó. Bóng mẹ nhỏ bé giữa sân nhà, đôi mắt dõi theo cho đến khi người con khuất hẳn.
Từ ngày ấy, mẹ bắt đầu những tháng ngày chờ đợi.
Mỗi khi có tiếng bước chân ngoài ngõ, mẹ lại ngước nhìn. Mỗi lần nghe tin có người từ chiến trường trở về, mẹ lại hy vọng đó là con mình. Nhưng chiến tranh ngày càng khốc liệt, thư từ cũng thưa dần.
Rồi một ngày, tin báo về rằng người con đã hy sinh.
Mẹ lặng người. Không có tiếng khóc lớn. Bà chỉ ngồi rất lâu, hai tay ôm lấy chiếc áo cũ của con. Đôi mắt từng ngày ngóng đợi giờ đây chất chứa một nỗi đau không thể gọi thành lời.
Nhưng mẹ vẫn sống, vẫn làm việc và vẫn động viên những người xung quanh tiếp tục chiến đấu. Bởi mẹ hiểu rằng sự hy sinh của con mình không phải là vô nghĩa. Con đã ngã xuống để quê hương có ngày được bình yên.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Đất nước thống nhất. Những con đường làng trở lại yên bình, tiếng trẻ em vang lên trong những mái trường.
Mẹ đã già. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt không còn tinh anh như trước. Nhưng mỗi khi nhắc đến con, ánh mắt mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào.
“Nó không về nữa, nhưng nó đã trở về với quê hương, với đất nước.”
Câu nói giản dị ấy chứa đựng biết bao tình yêu của một người mẹ.
Ánh mắt người mẹ miền Nam trong những năm tháng chiến tranh không chỉ là ánh mắt của sự chờ đợi. Đó còn là ánh mắt của tình mẫu tử, lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người mẹ năm ấy vẫn còn trong ký ức của dân tộc. Chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.
Vì thế, mỗi khi nhìn thấy cuộc sống bình yên, chúng ta càng phải biết trân trọng những gì mình đang có và ghi nhớ những người mẹ đã từng đứng bên hiên nhà, lặng lẽ nhìn theo bóng con đi vào những năm tháng “hoa lửa”.


