Ánh mắt người mẹ miền Nam
Những năm chiến tranh, một đơn vị bộ đội hành quân qua một vùng quê miền Nam. Sau nhiều ngày chiến đấu và di chuyển trong rừng, các chiến sĩ dừng chân bên một ngôi nhà nhỏ để xin nước uống.
Trong nhà chỉ có một người mẹ đã lớn tuổi. Mẹ lặng lẽ mang ra một nồi nước, vài củ khoai và chút cơm còn lại trong nhà để các chiến sĩ ăn. Mẹ không hỏi nhiều, chỉ nhìn từng người thật lâu.
Khi một chiến sĩ trẻ chuẩn bị rời đi, mẹ bỗng nắm lấy tay anh và hỏi:
– Con quê ở đâu?
Người chiến sĩ trả lời:
– Dạ, con ở miền Bắc.
Mẹ im lặng. Đôi mắt mẹ đỏ hoe. Mẹ nhìn anh thật lâu rồi nói:
– Vậy là mẹ lại có thêm một người con.
Câu nói giản dị khiến người chiến sĩ xúc động. Anh hiểu rằng dù những người lính đến từ những miền quê khác nhau, trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, họ đều được những người mẹ miền Nam yêu thương như con ruột.
Đơn vị tiếp tục lên đường. Người chiến sĩ ngoái lại. Người mẹ vẫn đứng trước hiên nhà, đôi mắt dõi theo những người con đang đi về phía chiến trường.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, người chiến sĩ vẫn không quên ánh mắt ấy. Đó là ánh mắt của một người mẹ giàu lòng yêu thương, luôn mong những người con trở về bình an.
Ánh mắt người mẹ miền Nam đã trở thành một ký ức đẹp trong cuộc đời người chiến sĩ. Nó nhắc anh rằng phía sau mỗi cuộc chiến luôn có những người mẹ âm thầm chịu đựng, hy sinh và chờ đợi ngày đất nước hòa bình.



