Ánh mắt người mẹ Việt Nam
Ngày ấy, chiến tranh còn nhiều gian khổ. Một người mẹ Việt Nam có người con trai lên đường ra trận.
Ngày tiễn con, mẹ không khóc. Mẹ chỉ nắm chặt tay con và dặn:
– Con đi mạnh giỏi nhé! Nhớ giữ gìn sức khỏe và cố gắng bảo vệ quê hương.
Người con quay lại nhìn mẹ lần cuối. Trong ánh mắt mẹ có niềm thương nhớ, lo lắng nhưng cũng có sự tự hào.
Thời gian trôi qua, mẹ ngày ngày đứng trước hiên nhà, mong ngóng tin con. Mỗi khi nghe tiếng bước chân ngoài ngõ, đôi mắt mẹ lại sáng lên hy vọng.
Rồi một ngày, người đưa thư mang đến cho mẹ một lá thư của con. Mẹ ôm lá thư vào lòng, đôi mắt rưng rưng.
Mẹ mỉm cười và nói:
– Con của mẹ đã trưởng thành rồi!
Ánh mắt người mẹ Việt Nam lúc ấy vừa chan chứa yêu thương, vừa chứa đựng niềm tự hào. Đó là ánh mắt của một người mẹ luôn yêu con và yêu cả quê hương, đất nước.


