Ánh mắt người ở lại
Ánh mắt người ở lại
Ngày tiễn con ra trận, người cha không nói nhiều.
Chỉ nhìn con thật lâu.
Ánh mắt vừa tự hào, vừa lo lắng.
Ông nói:
“Đi đi con, đất nước cần.”
Người con gật đầu, không quay lại.
Nhiều năm sau, người cha vẫn đứng nơi ấy.
Chờ một bóng hình không trở về.
Ánh mắt ấy,
là sự hy sinh thầm lặng của hậu phương.



