ÁNH MẮT NGƯỜI TÙ CÔN ĐẢO
ÁNH MẮT NGƯỜI TÙ CÔN ĐẢO
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Cẩn (Cựu tù chính trị Côn Đảo - Chuồng Cọp)
"Nhắc đến 'Chuồng cọp' Côn Đảo là nhắc đến địa ngục trần gian, nơi kẻ thù dùng những ngón đòn tra tấn tàn bạo nhất để mưu toan dập tắt ý chí của những người cộng sản. Tôi bị giam ở đây từ năm 1971 đến năm 1973. Không gian phòng giam chật hẹp, phía trên là trần sắt để cai ngục đi lại, rải vôi bột và dội nước bẩn xuống đầu tù nhân bên dưới.
Chúng tôi bị xiềng chân quanh năm suốt tháng, ăn cơm trộn cát sạn, nước uống hạn chế tối đa. Cơ thể ai cũng gầy gộc, lở loét vì thiếu ánh sáng mặt trời và suy dinh dưỡng. Nhưng kẻ thù đã lầm, chúng có thể cùm kẹp thể xác, nhưng không thể xích được tinh thần của chúng tôi.
Tôi nhớ mãi đồng chí Sơn, quê Quảng Nam, bị bệnh kiết lỵ hành hạ đến kiệt sức. Trước ngày hy sinh, Sơn không còn sức để đứng vững, nhưng mỗi khi tên chúa ngục đi ngang qua chuồng cọp để nhục mạ, Sơn lại dùng hai tay bám chặt vào song sắt, rướn người lên. Ánh mắt của cậu ấy rực sáng, đầy vẻ khinh bỉ và ngạo nghễ nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, không một chút van xin, không một chút sợ hãi.
Đêm Sơn đi, cậu ấy ghé sát tai tôi, thầm thì: 'Anh ở lại... giữ vững khí tiết... cách mạng nhất định thắng lợi'. Ánh mắt kiên cường của Sơn trước lúc nhắm mắt đã trở thành ngọn đuốc sưởi ấm cho tất cả anh em trong hầm tù tăm tối. Chính niềm tin sắt đá ấy đã giúp chúng tôi sống sót qua địa ngục trần gian để đón ngày cờ giải phóng tung bay trên đảo."


