ÁNH MẮT NHÌN VỀ QUÊ NHÀ (1)
ÁNH MẮT NHÌN VỀ QUÊ NHÀ
Trước giờ ngủ, anh Nam thường ngồi ở cửa hầm nhìn về phía chân trời rất lâu.
Anh bảo ở nơi nào đó ngoài kia là quê nhà với mái bếp và tiếng mẹ gọi mỗi chiều.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh rồi khẽ hỏi: “Mai này mình có được về không anh?”
Anh Nam im lặng một lúc rồi gật đầu thật khẽ.
Ngoài trời, ánh trăng phủ bạc cánh rừng Trường Sơn hun hút không một bóng người.
Tiếng côn trùng vang lên đều đều giữa khoảng đêm sâu lạnh buốt.
Ngọn đèn dầu nhỏ cháy leo lét trong căn hầm đất chật hẹp.
Đến gần sáng, còi lệnh xuất kích bất ngờ vang lên dồn dập.
Anh Nam đứng dậy dẫn đầu tiểu đội lao vào màn khói lửa mịt mù.
Ánh mắt nhìn về quê nhà năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.



