Bài viết

Ánh mắt phía sau

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một đơn vị tham gia chiến dịch gắn với Chiến dịch Hồ Chí Minh, có anh Duy – một người lính quê Tiên Sơn.

Anh thường đi ở vị trí gần cuối đội hình. Không phải vì yếu hơn, mà vì anh muốn quan sát phía sau – nơi dễ bị bỏ quên nhất.

Mỗi khi hành quân qua những đoạn đường dài, anh luôn để ý xem có ai tụt lại không. Nếu thấy một đồng đội bước chậm, anh sẽ giảm tốc, đi cùng người đó.

Một lần, một chiến sĩ trẻ mệt quá, định ngồi xuống nghỉ. Anh Duy nhẹ nhàng nói:
“Cố thêm một chút… tôi đi cùng cậu.”

Không ép buộc, không thúc giục, chỉ là một lời nói và một sự hiện diện. Người chiến sĩ ấy gật đầu, đứng dậy bước tiếp.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người đó tìm đến anh Duy, nói:
“Nếu hôm đó không có anh… chắc tôi đã bỏ cuộc.”

Anh chỉ cười:
“Không ai phải đi một mình cả.”

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, mọi người không chỉ nhớ đến những chặng đường đã đi, mà còn nhớ đến “ánh mắt phía sau” – luôn dõi theo, luôn sẵn sàng nâng đỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn