ÁNH MẮT RỰC LỬA TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG CÁT
Trần Văn Đang là một chiến sĩ biệt động trẻ tuổi, gan dạ của thành phố Sài Gòn. Anh chuyên thực hiện các nhiệm vụ vận chuyển vũ khí và tấn công chớp nhoáng vào các mục tiêu của Mỹ - Ngụy ngay giữa ban ngày.
Đêm 20/3/1965, khi đang vận chuyển thuốc nổ chuẩn bị cho một trận đánh lớn, anh bị địch phát hiện và bắt giữ. Dù bị tra tấn dã man, anh vẫn một mực nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ đồng đội và cơ sở bí mật.
Ngày 22/6/1965, chính quyền Sài Gòn dựng pháp trường cát ngay tại bùng binh Chợ Bến Thành (khu vực đông đúc nhất) để xử bắn anh công khai, hòng răn đe phong trào đấu tranh của thanh niên, sinh viên.
Bức ảnh lịch sử ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của Trần Văn Đang đã gây chấn động dư luận: Anh bị trói chặt vào cột gỗ, hai mắt mở to, trừng trừng nhìn thẳng vào ống kính phóng viên và những tên đao phủ. Không một chút sợ hãi, khuôn mặt anh toát lên vẻ khinh bỉ tột độ đối với kẻ thù. Khi tên sĩ quan định bịt mắt, anh quát: "Không cần! Ta muốn nhìn thấy Sài Gòn thân yêu lần cuối!".
Trước khi súng nổ, anh hô vang: "Hồ Chí Minh muôn năm! Đả đảo đế quốc Mỹ!". Tiếng hô của anh át cả tiếng súng, gieo vào lòng người dân Sài Gòn niềm cảm phục và lòng căm thù sục sôi. Anh ngã xuống, nhưng ánh mắt rực lửa ấy vẫn ám ảnh kẻ thù mãi mãi.
Trần Văn Đang là hình mẫu tiêu biểu của "Tuổi trẻ thành đồng": Sống hừng hực lửa và chết hiên ngang bất khuất.
Bức ảnh anh trừng mắt nhìn quân thù là một trong những khoảnh khắc ấn tượng nhất của chiến tranh Việt Nam. Nó cho thấy tư thế của người chiến thắng ngay cả khi bị trói vào cột hành hình. Câu chuyện của anh nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta: Phải sống sao cho thật dũng cảm, dám bảo vệ lẽ phải, không bao giờ cúi đầu trước cái ác và bạo lực.



