ÁNH MẮT SAU TRẬN ĐÁNH (1)
ÁNH MẮT SAU TRẬN ĐÁNH
Sau trận đánh kéo dài suốt đêm, cả tiểu đội ngồi lặng bên nhau giữa cánh rừng còn nồng mùi thuốc súng.
Không ai nói nhiều, chỉ nhìn nhau thật lâu như để chắc chắn tất cả vẫn còn sống.
Một chiến sĩ trẻ khẽ cười rồi lau lớp bụi đỏ trên mặt bạn mình.
Anh Thành nhìn đồng đội rồi thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài trời, ánh bình minh bắt đầu le lói phía sau những thân cây cháy đen.
Tiếng chim rừng vang lên thưa thớt giữa khoảng không còn đầy khói bụi.
Cả tiểu đội lặng lẽ kiểm tra lại quân trang và thương binh sau trận đánh.
Dù mệt lả, không ai bỏ vị trí hay bỏ lại đồng đội phía sau.
Họ lại tiếp tục lên đường khi mặt trời vừa nhô khỏi dãy núi xa.
Ánh mắt sau trận đánh năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


