Ánh mắt tiễn đưa
Sáng hôm ấy, cả làng đứng tiễn những người lính lên đường. Giữa đám đông, một cô gái lặng lẽ nhìn theo bóng người mình thương. Không khóc, không gọi, chỉ có ánh mắt dõi theo đến khi khuất hẳn. Ánh mắt ấy chứa đựng bao điều chưa kịp nói. Người lính quay đầu lại một lần, như để ghi nhớ hình ảnh cuối cùng. Họ không hứa hẹn nhiều, vì ai cũng hiểu chiến tranh là điều không thể đoán trước. Nhưng chính sự im lặng ấy lại sâu sắc hơn mọi lời nói. Nhiều năm sau, khi mọi thứ đã qua, ánh mắt ngày ấy vẫn còn nguyên trong ký ức. Nó là điểm bắt đầu của một câu chuyện không có hồi kết. Và cũng là minh chứng cho những tình cảm lặng thầm.



