Ánh mắt trẻ thơ và nắm gạo tình nghĩa nơi xứ Chùa Tháp
Cựu chiến binh Trương Quốc Đạt sinh năm 1959 thường rưng rưng nước mắt mỗi khi kể lại những ngày đầu tiến quân vào các bản làng Campuchia năm 1979. Trong vai trò chiến sĩ hậu cần, ông đã chứng kiến cảnh tượng hãi hùng của những đứa trẻ gầy gò, rách rưới, ánh mắt thất thần vì đói khát và sợ hãi dưới chế độ Pol Pot. Không nỡ nhìn những sinh linh bé nhỏ ấy lả đi, dù khẩu phần lương thực của đơn vị rất eo hẹp, ông đã bàn với anh em bớt xẻ phần cơm, nấu những nồi cháo loãng để cứu đói cho các em. Hình ảnh những đứa trẻ Campuchia vây quanh người lính Việt Nam, nở nụ cười ngây thơ khi nhận được miếng lương khô hay bát cơm nóng, đã trở thành động lực lớn nhất để ông và đồng đội vượt qua mọi gian khổ của cuộc chiến.
Sự nhân văn và lòng trắc ẩn ấy đã theo ông về tận bây giờ trong cuộc sống tại phường Ba Đồn. Ông luôn là người dành tình cảm đặc biệt cho các hoạt động vì trẻ em tại địa phương. Từ việc ủng hộ quỹ khuyến học đến việc tham gia bảo vệ trẻ em khỏi những tệ nạn xã hội, ông thực hiện với tất cả tâm huyết của một người từng thấy giá trị của sự sống hồi sinh từ đống tro tàn. Ông thường nhắc nhở các bạn Đoàn viên: "Chúng ta giữ gìn hòa bình là để các cháu được cười, được đi học". Cuộc đời ông là minh chứng cho tinh thần quốc tế cao cả của quân đội ta, nơi mà người lính không chỉ biết cầm súng mà còn biết sưởi ấm những trái tim bằng tình người không biên giới.



