Ánh mặt trời chiếu lên cánh bạc
Buổi sáng ấy, sân bay còn chìm trong màn sương mỏng. Những người thợ máy đã thức từ rất sớm. Họ đi quanh từng chiếc MiG-17, kiểm tra bánh đáp, cánh máy bay, động cơ và các thiết bị cần thiết. Không ai nói lớn. Mọi người làm việc trong sự tập trung quen thuộc. Nguyễn Văn Bảy bước ra khỏi phòng trực ban. Ông ngẩng nhìn bầu trời. Phía đông bắt đầu sáng. Một vệt màu vàng nhạt xuất hiện sau những đám mây. Rồi ánh mặt trời dần tràn xuống sân bay. Tôi được một cựu thợ máy kể rằng lúc ấy, những chiếc MiG-17 đứng trên đường băng như những mũi tên bạc.

Buổi sáng ấy, sân bay còn chìm trong màn sương mỏng.
Những người thợ máy đã thức từ rất sớm.
Họ đi quanh từng chiếc MiG-17, kiểm tra bánh đáp, cánh máy bay, động cơ và các thiết bị cần thiết.
Không ai nói lớn.
Mọi người làm việc trong sự tập trung quen thuộc.
Nguyễn Văn Bảy bước ra khỏi phòng trực ban.
Ông ngẩng nhìn bầu trời.
Phía đông bắt đầu sáng.
Một vệt màu vàng nhạt xuất hiện sau những đám mây.
Rồi ánh mặt trời dần tràn xuống sân bay.
Tôi được một cựu thợ máy kể rằng lúc ấy, những chiếc MiG-17 đứng trên đường băng như những mũi tên bạc.
Ánh nắng đầu ngày chiếu lên thân máy bay.
Cánh máy bay sáng lên trong nắng.
Một người thợ máy đứng bên cạnh nói:
“Đẹp thật.”
Nguyễn Văn Bảy nhìn chiếc MiG trước mặt rồi cười:
“Đẹp thì đẹp, nhưng lát nữa nó phải làm việc đấy.”
Mọi người bật cười.
Nhưng chỉ vài phút sau, không khí lại trở nên nghiêm túc.
Lệnh xuất kích được truyền xuống.
Người thợ máy kiểm tra lần cuối.
Phi công đội mũ bay.
Các nắp buồng lái lần lượt đóng lại.
Nguyễn Văn Bảy bước lên máy bay.
Trước khi ngồi vào buồng lái, ông nhìn một lần nữa ánh nắng đang phủ trên cánh bạc.
Có lẽ đó là một trong những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi bước vào bầu trời chiến tranh.
Động cơ khởi động.
Âm thanh vang lên.
Những chiếc MiG-17 bắt đầu lăn bánh.
Ánh mặt trời phản chiếu trên thân máy bay khi chúng chạy dọc đường băng.
Rồi chiếc đầu tiên cất cánh.
Chiếc thứ hai theo sau.
Nguyễn Văn Bảy kéo máy bay rời mặt đất.
Trong vài giây, sân bay nhỏ dần.
Phía dưới là những người thợ máy vẫn đứng nhìn.
Phía trước là bầu trời rộng lớn.
Tôi được nghe một cựu phi công kể rằng những khoảnh khắc như vậy khiến ông nhớ mãi: trước khi bước vào một trận đánh, người lính vẫn có vài giây để nhìn thấy vẻ đẹp bình thường của quê hương.
Ánh nắng trên cánh máy bay.
Mây trắng phía xa.
Những cánh đồng bên dưới.
Một buổi sáng tưởng như rất bình thường.
Nhưng chỉ ít phút sau, tiếng vô tuyến vang lên:
“Chú ý, phía trước có mục tiêu.”
Người phi công lập tức tập trung.
Bầu trời bình yên biến thành bầu trời chiến đấu.
Những chiếc MiG-17 tiếp tục tiến lên.
Không ai còn nghĩ đến ánh nắng trên cánh bạc nữa.
Nhưng khi trận đánh kết thúc và máy bay trở về, Nguyễn Văn Bảy lại nhìn thấy chính ánh mặt trời ấy trên thân chiếc MiG.
Ông bước xuống.
Người thợ máy hỏi:
“Hôm nay thế nào?”
Ông đáp:
“Ổn.”
Rồi nhìn chiếc máy bay:
“Cánh vẫn còn đẹp.”
Người thợ máy cười:
“Mai lại bay tiếp.”
Nguyễn Văn Bảy gật đầu.
Tôi nghĩ hình ảnh ấy chứa đựng rất nhiều điều.
Một chiếc máy bay có thể trở thành công cụ chiến đấu trong vài giờ, nhưng trước và sau trận đánh, nó vẫn nằm trên sân bay dưới ánh mặt trời.
Một người phi công có thể đối diện với hiểm nguy trên bầu trời, nhưng khi trở về, anh vẫn là một người lính trẻ biết nhìn ngắm một buổi bình minh.
Và chính những khoảnh khắc bình dị ấy làm cho câu chuyện chiến tranh trở nên gần với con người hơn.



