ÁNH MẮT TRƯỚC GIỜ HÀNH QUÂN
ÁNH MẮT TRƯỚC GIỜ HÀNH QUÂN
Chiều cuối năm, đơn vị anh Lâm chuẩn bị lên đường nhận nhiệm vụ mới.
Cả khu rừng chìm trong ánh hoàng hôn đỏ sẫm.
Mọi người lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn và ba lô.
Anh Lâm ngồi bên gốc cây già, lấy trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã cũ rồi nhìn rất lâu.
Trong ảnh, mẹ anh đang cười bên hiên nhà đầy nắng.
Anh cẩn thận gấp tấm ảnh lại rồi đứng dậy khoác ba lô.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh có sợ không?”
Anh Lâm im lặng một lúc rồi đáp:
“Có chứ… nhưng ai cũng phải đi.”
Đêm ấy, đoàn quân lặng lẽ bước vào màn sương dày đặc của núi rừng.
Tiếng dép cao su hòa cùng tiếng lá khô dưới chân.
Khi gần tới khu vực chiến đấu, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Trong lúc hỗ trợ đồng đội rút lui khỏi vùng nguy hiểm, anh Lâm bị thương nặng.
Khi đồng đội dìu anh vào hầm trú, đôi mắt anh vẫn hướng về phía con đường hành quân còn chìm trong khói lửa.
Nhiều năm sau, người lính từng đi cùng anh đêm ấy kể rằng ông không bao giờ quên ánh mắt của anh Lâm trước giờ lên đường — ánh mắt của tuổi trẻ biết sợ hãi nhưng vẫn bước tiếp giữa thời hoa lửa.


