Ánh mắt trước giờ nổ súng
Một chiến sĩ trẻ ở Tây Ninh lần đầu ra trận.
Anh run.
Không ai cười.
Vì ai cũng từng như vậy.
Người chỉ huy nói:
“Run là bình thường. Không run mới lạ.”
Trước giờ nổ súng, anh nhìn quanh.
Đồng đội. Đất. Trời.
Anh hít sâu.
Khi tiếng súng vang lên, anh không còn run nữa.
Vì lúc đó, anh không còn nghĩ cho riêng mình.



