ÁNH MẮT TRƯỚC GIỜ XUẤT QUÂN
Khoảnh khắc trước giờ xuất quân – nơi hội tụ của quyết tâm, niềm tin, lo lắng và sự kiên định trong ánh mắt người lính.
Trong nhà của cựu chiến binh Phạm Hải Triều hiện nay, có một bức ảnh được ông đặt ở vị trí trang trọng nhất: bức ảnh chụp ông trước giờ xuất quân trinh sát sân bay Tân Sơn Nhất, ngày 20/4/1975. Đó không chỉ là một khoảnh khắc được ghi lại bằng máy ảnh, mà là ký ức đậm sâu về cảm xúc của người lính trước giờ bước vào trận đánh lịch sử.
Trong bức ảnh ấy, ông đứng thẳng người, tay cầm súng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Ánh mắt ấy không chỉ là ánh mắt của một người chuẩn bị ra trận, mà là ánh mắt mang theo trách nhiệm của một Tiểu đoàn trưởng, người gánh vác sinh mạng của hàng trăm đồng đội và sự thành bại của nhiệm vụ.
Trước giờ xuất quân, lòng người lính không bao giờ hoàn toàn bình thản. Nỗi lo lắng vẫn luôn tồn tại: liệu nhiệm vụ có thành công? Liệu đồng đội có an toàn? Liệu mình có còn cơ hội trở về? Nhưng trên tất cả, lòng tin vào chiến thắng, vào mệnh lệnh của Tổ quốc đã lấn át mọi nỗi sợ. Và tất cả hội tụ trong ánh mắt kiên định ấy.
Ánh mắt ấy cũng mang theo ký ức về những năm tháng chiến đấu từng trải qua: Mậu Thân 1968, Nguyễn Huệ 1972, Xuân 1975… Mỗi chiến dịch đều để lại dấu ấn, nhưng Chiến dịch Hồ Chí Minh mang một ý nghĩa đặc biệt hơn – đó là trận quyết chiến chiến lược cuối cùng, mang tên Bác Hồ kính yêu. Vì vậy, ánh mắt trước giờ xuất quân không chỉ là của người lính, mà là của một con người ý thức được mình đang đứng ở ranh giới của lịch sử.
Bên cạnh ông lúc ấy là đồng đội – những người chiến sĩ cùng chung con đường. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước giờ xuất quân, họ không nói nhiều. Một cái nhìn, một cái gật đầu, một nụ cười nhẹ… thế là đủ. Không ai nói về sợ hãi, không ai nói về cái chết, chỉ nói về nhiệm vụ, về quyết tâm hoàn thành.
Và rồi, tiếng lệnh vang lên. Người lính ấy – cùng ánh mắt kiên định – bước vào trận đánh. Đằng sau ánh mắt ấy là Tổ quốc, là nhân dân, là khát vọng hòa bình của cả dân tộc.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại bức ảnh, ông Triều không chỉ thấy mình của tuổi trẻ, mà còn thấy cả một thời hoa lửa. Ánh mắt ấy vẫn còn đó – không phai theo thời gian. Nó là minh chứng cho lòng can đảm, ý chí kiên cường và niềm tin bất diệt của người lính Việt Nam trong những giờ phút quyết định của lịch sử dân tộc.



