Bài viết

Ánh nến

Lào Cai02/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều ngày 26 tháng 7, nghĩa trang liệt sĩ của xã trở nên nhộn nhịp. Những đoàn viên trẻ mang theo chổi, khăn lau, bình tưới nước và hàng trăm ngọn nến nhỏ.

Quân phân công từng nhóm chăm sóc từng khu mộ.

Lan được giao lau dọn một phần mộ đã cũ, tấm bia phủ đầy rêu phong.

Trong lúc cẩn thận lau từng dòng chữ, cô phát hiện phía dưới tên liệt sĩ có khắc dòng chữ:

"Hy sinh khi vừa tròn 19 tuổi."

Lan khựng lại.

Mười chín tuổi.

Bằng đúng tuổi của nhiều đoàn viên đang có mặt hôm nay.

Cô lặng lẽ đặt tay lên tấm bia đá.

Trong đầu hiện lên một câu hỏi:

"Nếu là mình ở tuổi ấy, mình sẽ có đủ dũng cảm không?"

Buổi tối, lễ thắp nến tri ân bắt đầu.

Khi hàng trăm ngọn nến cùng được thắp sáng, cả nghĩa trang lung linh trong ánh vàng ấm áp.

Tiếng nhạc "Màu hoa đỏ" vang lên nhẹ nhàng.

Một bác cựu chiến binh đứng bên cạnh Quân nói:

– Mỗi ngọn nến chỉ cháy vài giờ.

Quân gật đầu.

Bác tiếp lời:

– Nhưng lòng biết ơn thì phải cháy suốt đời.

Sau buổi lễ, mọi người chuẩn bị ra về thì Lan phát hiện một ngọn nến trước phần mộ mình chăm sóc đã tắt vì gió.

Cô lặng lẽ châm lại.

Quân nhìn thấy, mỉm cười:

– Em sợ bác ấy buồn à?

Lan lắc đầu.

– Không.

– Vậy vì sao?

– Em chỉ nghĩ... có những ngọn lửa mình không nên để tắt.

Nhiều năm sau, Lan trở thành giáo viên.

Mỗi dịp tháng Bảy, cô đều đưa học sinh đến nghĩa trang liệt sĩ.

Không phải để các em thuộc thêm một bài học lịch sử.

Mà để các em hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.

Trước khi ra về, Lan luôn kể cho học sinh nghe về người liệt sĩ mới mười chín tuổi và ngọn nến từng tắt trong gió.

Cô nói:

– Điều quan trọng không phải là ngọn nến ấy đã cháy bao lâu.

Điều quan trọng là sẽ luôn có người tiếp tục thắp sáng nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ánh nến | Câu chuyện thời hoa lửa