macbupda Trung tá  Bài viết: 11970  Lính của PTL | 
| Chuyện kể về Trung tướng Nguyễn Bình - Thiếu tướng Bùi Sinh« Trả lời #2 vào lúc: 25 Tháng Bảy, 2020, 07:43:45 am » | * * * Thực hiện chỉ thị của anh Nguyễn Bình, tôi xin vào lính Đại Việt ở Hải Phòng. Hải Phòng chỉ là nơi tuyển lính, còn sào huyệt quân sự của bọn Đại Việt là ở mỏ than Bí Chợ, Uông Bí.
Một ngày vào khoảng tháng 4 năm 1945, tốp lính mới hơn chục người, trong đó có tôi, được đưa từ Hải Phòng đến Bí Chợ, Uông Bí. Đồn đóng trên một quả đồi con, trong tòa nhà hai tầng của Bạch Thái Đào, chủ mỏ than Bí Chợ. Mỏ Bí Chợ đã đóng cửa từ lâu, xung quanh đồn toàn rừng núi hoang vu. Kể cả tốp lính mới tới này, lực lượng chúng có hai trung đội toàn người Việt và một tên quan hai Nhật trực tiếp chỉ huy. Vũ khí có hai trung liên Hốt-kít Pháp, hai tiểu liên Thôm-xơn Mỹ và hơn một trăm súng trường. Súng có nhiều vì chúng đang tiếp tục tuyển mộ thêm lính. Đồn này thuộc quyền chỉ huy của tên quan tư Nhật ở Hòn Gai. Hôm mới tới đồn, tôi cũng gặp tên quan tư tới kiểm tra, nó đến đồn này đã mấy hôm rồi. Kể ra chúng cũng tích cực xây dựng cái lực lượng vũ trang này, vì đó là toàn bộ vốn liếng quân sự đầu tiên của bọn Đại Việt, hay nói đúng hơn, mầm mống của ngụy quân dùng làm bia đỡ đạn cho Nhật.
Cuộc đời mới của tôi bắt đầu như vậy đó.
Ở đồn này, tôi cũng làm mọi việc như những người lính Đại Việt khác: tập quân sự, rào đồn, đào công sự, v.v... Nhưng mấy khẩu trung liên với băng dài 25 viên đạn, mấy khẩu tiểu liên với băng tròn 50 viên đạn, có sức hấp dẫn tôi rất mạnh. Tôi nghĩ rằng, với những súng đó, mình tôi quét một cái chúng cũng chết vài chục tên. Do đó, tuy chỉ được giữ súng trường, lợi dụng giờ học vũ khí, tôi học sử dụng thành thạo cả trung liên và tiểu liên.
Việc gì nhìn thấy là nghĩ. Đêm nghĩ, ngày nghĩ, nghĩ nhiều về đêm. Hết mưu này tới mẹo khác. Đêm, chúng ngủ say thế này, đưa anh em vào chịt các cửa buồng, cho mỗi buồng một quả lựu đạn, một băng liên thanh thì chúng chết không kịp ngáp. Ngày chúng đi tập, lúc nghỉ gác ba khẩu súng vào nhau, ta đến đánh thì chúng chỉ có bỏ súng mà chạy. Khi đi tập, chúng bỏ đồn trống, ta vào bắt mấy tên lính gác cướp đồn, đợi chúng đi tập lững thững về mà đánh thì chúng trở tay không kịp, v.v...
Không phải là đã được học gì về quân sự, cũng chả có tí kinh nghiệm quân sự nào, thế mà tới đồn mới độ một tháng tôi đã nghĩ ra có tới chục kế hoạch diệt đồn và căn bản là ba kế hoạch tôi nghĩ ở trên. Có điều là kế hoạch hơi thô sơ, nhưng cũng tương đối sát, vì đấy là kết quả quan sát hàng ngày và kết quả suy nghĩ của tôi.
Từ nhỏ tôi đi học văn hóa, thường đứng thứ 30, 35 trong 40 hoặc 60 học sinh. Học kỹ nghệ khi thi ra có mười bốn người đỗ về điện, tôi cũng đỗ nhưng chỉ đỗ cuối cùng trong số mười bốn người đó. Cuộc đời làm thợ ngày hai buổi đi về chỉ biết vào bếp nấu cơm, ngoài ra gần như không còn quan tâm đến điều gì khác. Như thế cũng có thể gọi tôi là một con người, nhưng một con người không có chí hướng, vì trong mọi việc làm hầu như không có một sức mạnh gì chi phối cả.
Bây giờ tôi đã bị một sức mạnh chi phối mãnh liệt, ngày ngày chi phối tôi, việc việc chi phối tôi. Làm thế nào tiêu diệt được địch, giành được chiến thắng! Suy nghĩ đó Đảng truyền cho tôi, biến tôi thành một con người thực sự: đứng thẳng được và có sức mạnh. Đấy, cái mà tôi muốn nói cuộc đời mới của tôi bắt đầu chính là ở chỗ đó. Và người thay mặt cho Đảng lúc ấy không phải ai khác mà là đồng chí Nguyễn Bình. Đó là con người có dáng cao lớn, hay mang kính râm, mặc quần áo nâu trông vẻ khắc khổ nhưng rất dễ gần. |