Anh nhớ mẹ, nhớ con đường làng, nhớ tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng Minh biết rằng ở nơi đảo xa này
Anh nhớ mẹ, nhớ con đường làng, nhớ tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng Minh biết rằng ở nơi đảo xa này
ó những đêm gác, Nam đứng trên chòi canh, nhìn ra biển đen thẳm. Xa xa là những con tàu đánh cá của ngư dân. Anh hiểu rằng phía sau mình là đất liền, là gia đình, là hàng triệu người dân đang yên bình. Chính vì vậy, anh càng thấy nhiệm vụ của mình thiêng liêng.
Một lần, có cơn bão lớn ập đến. Sóng cao như bức tường, gió gào thét suốt đêm. Nam và đồng đội phải buộc chặt mọi thứ, cùng nhau giữ vững cột cờ và nhà trạm. Khi bão tan, đảo vẫn đứng vững, lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay.
Nam viết thư về cho mẹ:
“Ở đảo xa tuy vất vả nhưng con rất tự hào. Con đang góp một phần nhỏ bé để bảo vệ biển đảo quê hương, nơi gần quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thân yêu.”
Ở nơi đầu sóng ngọn gió ấy, những người lính như Nam vẫn ngày đêm lặng lẽ canh giữ biển trời Tổ quốc – để đất liền luôn bình yên.



