Bài viết

Anh nuôi của cả tiểu đoàn

Ai từng qua mặt trận Quảng Trị 1972 đều nghe danh “anh nuôi Thức”. Anh nấu cơm nhanh, ngon, dù trong tay chỉ có… gạo sạn và mấy lon thịt hộp. Một trận mưa lớn, kho gạo bị ướt. Anh Thức chạy khắp nơi, hứng từng ca nước từ lán để gạn gạo khô còn sót lại. Bộ đội lo: – Khó khăn rứa, nấu chi được? Anh cười: – Ở đây chỉ sợ không còn người ăn, chớ thiếu chi gạo mà lo. Hôm sau, cả tiểu đoàn vẫn có cơm nóng. Nhưng anh Thức thì nằm lại trong hầm vì đêm đó cố gắng che bếp khỏi pháo, không kịp tránh. Ng

Quảng Trị01/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ai từng qua mặt trận Quảng Trị 1972 đều nghe danh “anh nuôi Thức”.
Anh nấu cơm nhanh, ngon, dù trong tay chỉ có… gạo sạn và mấy lon thịt hộp.

Một trận mưa lớn, kho gạo bị ướt.
Anh Thức chạy khắp nơi, hứng từng ca nước từ lán để gạn gạo khô còn sót lại.

Bộ đội lo:
– Khó khăn rứa, nấu chi được?
Anh cười:
– Ở đây chỉ sợ không còn người ăn, chớ thiếu chi gạo mà lo.

Hôm sau, cả tiểu đoàn vẫn có cơm nóng.
Nhưng anh Thức thì nằm lại trong hầm vì đêm đó cố gắng che bếp khỏi pháo, không kịp tránh.

Người ta khắc lên mộ anh hai chữ:
“Anh nuôi.”
Vì cả đời anh chỉ mong một chuyện: “Bộ đội còn ăn được là anh còn sống.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn