Anh nuôi cười nhiều nhất
Trong toàn đơn vị, không ai vui tính bằng anh nuôi Đỗ Văn Hưng. Bom rơi gần bếp dã chiến, Hưng ôm nồi cơm chạy như bay, miệng vẫn hét: “Cơm phải chín, các cậu mới đánh trận được!” Có những ngày phải nấu trong hầm, Hưng thắp đèn dầu, vừa quạt bếp vừa kể chuyện tếu táo. Anh bảo: “Bom đạn là việc của trời, cho anh em no bụng là việc của tôi.”
Trong toàn đơn vị, không ai vui tính bằng anh nuôi Đỗ Văn Hưng. Bom rơi gần bếp dã chiến, Hưng ôm nồi cơm chạy như bay, miệng vẫn hét: “Cơm phải chín, các cậu mới đánh trận được!” Có những ngày phải nấu trong hầm, Hưng thắp đèn dầu, vừa quạt bếp vừa kể chuyện tếu táo. Anh bảo: “Bom đạn là việc của trời, cho anh em no bụng là việc của tôi.”


