“Anh nuôi giữa chiến trường”
“Anh nuôi giữa chiến trường”
Trong một đơn vị hành quân vào Nam, có một “anh nuôi” (người nấu ăn) luôn đi sau cùng. Bom đạn không chỉ rơi trên trận địa mà cả trên bếp dã chiến.
Một lần, giữa lúc đang nấu cơm, máy bay địch bất ngờ oanh tạc. Mọi người tản ra tránh bom, riêng anh vẫn cố giữ nồi cơm.
Sau trận bom, anh cười:
“Đánh giặc thì phải có sức, mà muốn có sức thì phải ăn no.”
Bữa cơm hôm đó có khét, có lẫn đất, nhưng với người lính, đó là bữa cơm quý giá nhất.



