ANH NUÔI VÀ NỒI CƠM BÊN MIỆNG VỰC
Câu chuyện về một "anh nuôi" nổi tiếng với khả năng nấu cơm không khói (bếp Hoàng Cầm) ngay trên những sườn dốc cheo leo của dãy Trường Sơn. Hiện tại, ông là chủ một quán cơm từ thiện cho người lao động nghèo.
Chiến trường trong ký ức của ông Bốn không phải là tiếng súng, mà là cái bụng đói cồn cào của đồng đội và nhiệm vụ giữ cho ngọn lửa nấu cơm không bị máy bay địch phát hiện. Ông là bậc thầy của "bếp Hoàng Cầm". Dưới bàn tay ông, những đường rãnh dẫn khói lắt léo dưới lòng đất trở thành một mê cung huyền diệu, nơi khói bếp tan biến vào lớp sương rừng dày đặc trước khi kịp bay lên cao.
Có những ngày hành quân thần tốc, ông phải vừa đi vừa nấu. Hình ảnh ông Bốn với chiếc nồi đồng to tướng trên lưng, một tay cầm củi, một tay che chắn để giữ hơi ấm giữa cơn mưa rừng tầm tã đã trở thành huyền thoại của đơn vị. Ông nhớ có lần phải nấu cơm bên miệng vực thẳm, gió thổi bạt cả người, nhưng ông vẫn kiên cường bám trụ vì biết rằng, chỉ cần một hạt cơm chín cũng đủ giúp một người lính vượt qua cơn sốt rét rừng. Với ông, mỗi bữa cơm ngon là một liều thuốc tăng lực, là sợi dây liên kết những người lính xa nhà.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bốn trở về đời thường với một lý tưởng không đổi: nuôi dưỡng con người. Ông mở một quán cơm bình dân, nhưng điều đặc biệt là vào mỗi ngày rằm và mồng một, quán trở thành nơi phát cơm miễn phí cho người nghèo, người vô gia cư. Ông vẫn giữ nguyên thói quen nấu nướng tỉ mỉ như thời ở chiến trường.
Nhìn ông bận rộn trong căn bếp đầy hơi nước, mồ hôi nhễ nhại nhưng miệng luôn cười, người ta thấy một sự ấm áp lạ kỳ. Ông chia sẻ: "Thời chiến, tôi nấu cơm để đồng đội có sức đánh giặc. thời bình, tôi nấu để người nghèo thấy cuộc đời này vẫn còn chút hơi ấm". Quán cơm của ông không có biển hiệu lộng lẫy, nhưng luôn thơm phức mùi gạo mới và tình người. Với ông Bốn, hạnh phúc đơn giản là thấy người khác ăn ngon miệng, như cách ông đã từng hạnh phúc khi thấy đồng đội vét sạch nồi cơm giữa rừng sâu năm xưa.



