Ánh sáng bất tử của người chiến sĩ giữ đảo Cồn Cỏ
Hành trình giữ đảo tiền tiêu Cồn Cỏ của người Trung đội phó quả cảm và nghị lực phi thường sống có ích suốt gần 60 năm bằng đôi mắt giả sau khi gửi lại đôi mắt nơi chiến trường
Đảo Cồn Cỏ – "mắt thần" tiền tiêu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa những năm chiến tranh phá hoại – là mục tiêu hủy diệt hàng ngày của máy bay và tàu chiến Mỹ. Giữa bốn bề sóng nước cuộn trào bom đạn ấy, có một trung đội lính trẻ đã tự nguyện "cạo trọc đầu" để tiết kiệm nước ngọt giữ đảo, và người chỉ huy mưu trí của họ chính là Trung đội phó Lê Hữu Trạc.
Lê Hữu Trạc quê ở xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Nhập ngũ năm 1962 thuộc Sư đoàn 341 đóng quân bảo vệ giới tuyến, ông đã tình nguyện xung phong ra đảo Cồn Cỏ trong những ngày khốc liệt nhất năm 1965. Trong hơn 1.000 ngày đêm bám trụ giữ đảo dưới mưa bom bão đạn, ông đã chỉ huy trung đội phối hợp cùng các đơn vị chiến đấu kiên cường, bảo vệ từng tấc đất quê hương, giữ vững ngọn hải đăng cho những chuyến tàu tiếp tế. Vào mùa thu năm 1968, trong một trận đánh ác liệt, một mảnh đạn bom nổ gần đã cướp đi đôi mắt của người chiến sĩ trẻ Lê Hữu Trạc khi ông mới 28 tuổi.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người anh hùng ấy đã sống gần 60 năm cuộc đời bằng đôi mắt giả giả lập ánh sáng. Đôi mắt vật lý của ông đã khép lại vĩnh viễn trên đảo Cồn Cỏ, nhưng ánh sáng yêu nước trong trái tim ông chưa bao giờ tắt. Đúng như nhà thơ Hồng Thanh Quang từng xúc động viết: "Người mắt lành tựa vào người hỏng mắt trong chiến tranh để khỏi lạc lối thời bình...". Ở tuổi 86, sống lặng lẽ giữa quê hương Quảng Bình, ông vẫn là một điểm tựa tinh thần, một ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước cho thế hệ trẻ hôm nay



