Bài viết

Ánh Sáng Dưới Hầm Chữ A

Câu chuyện kể về bác sĩ quân y Thành tại một trạm phẫu thuật dã chiến bên bờ sông Thạch Hãn. Giữa một trận oanh tạc dữ dội khiến trạm mất điện và sạt lở, anh đã dùng chính sự điềm tĩnh và đôi bàn tay tài hoa của mình để thực hiện ca mổ tử thần dưới ánh sáng của những chiếc đèn pin, giành giật sự sống cho một người lính trẻ.

Tây Ninh08/07/2026Mai Đình Hưng (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong hầm chữ A bên dòng sông Thạch Hãn, mùi máu, mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi khói bom khét lẹt. Bác sĩ Thành, người đàn ông ngoài ba mươi với đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm trắng không ngủ, đang liên tục đỡ những ca thương binh nặng từ chiến trường Thành cổ chuyển về. Với anh, mỗi ca mổ không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một cuộc chiến giành giật từng hơi thở của đồng đội từ tay tử thần.

Chiều muộn, tiếng gầm rú của máy bay địch lại vang lên, theo sau là những loạt bom rải thảm làm rung chuyển cả khu hầm. Một tiếng nổ lớn ngay cửa hầm khiến hệ thống máy phát điện dã chiến bị đánh hỏng hoàn toàn. Căn hầm chìm vào bóng tối dày đặc, đất cát từ trần hầm rơi xuống rào rào.

Đúng lúc đó, một chiếc cáng thương được khiêng vội vào. "Bác sĩ ơi! Cứu lấy cậu ấy! Cậu ấy là liên lạc, bị mảnh bom găm ngay gần tim, mất máu nhiều quá!" — Tiếng người chiến sĩ hộ tống nghẹn ngào.

Thương binh là một chiến sĩ trẻ măng, mặt tái mét, hơi thở thoi thóp. Qua ánh đèn pin mờ căm của người y tá, Thành kiểm tra vết thương. Tình thế vô cùng nguy kịch: mảnh bom chỉ cách tâm thất vài milimet, lồng ngực đang tràn máu. Nếu không phẫu thuật ngay lập tức để gắp mảnh bom và cầm máu, cậu em này sẽ không qua khỏi mười phút nữa.

Nhưng trong điều kiện hầm tối, đất đá có thể sập bất cứ lúc nào, và không có đèn mổ chuyên dụng, việc rạch ngực đại phẫu chẳng khác nào một canh bạc sinh tử.

"Chuẩn bị mổ ngay tại đây!" — Giọng Thành vang lên, không một chút run rẩy. Sự điềm tĩnh của người bác sĩ trưởng như một liều thuốc trấn an tinh thần cho cả kíp mổ.

Thành quay sang các đồng chí giao liên và y tá đang đứng cạnh: "Tất cả những ai có đèn pin, bật lên và rọi thẳng vào đây cho tôi. Giữ chắc tay, không được run!"

Ngay lập tức, năm, sáu chiếc đèn pin, có chiếc ánh sáng đã yếu và ngả sang màu vàng vịt, cùng gom lại, tạo thành một vùng sáng nhỏ nhoi nhưng ấm áp tập trung vào lồng ngực người thương binh. Thành đeo găng tay, cầm dao mổ. Trận oanh tạc phía trên vẫn tiếp diễn, mặt đất dưới chân anh chốc chốc lại rung lên bần bật. Cứ mỗi lần hầm rung, Thành lại dừng dao trong một tích tắc, che chở cho vết mổ khỏi bụi đất, rồi lại tiếp tục với sự chính xác tuyệt đối.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Thành, lăn xuống cằm rồi thấm đẫm chiếc khẩu trang vải xô. Người y tá liên tục thấm mồ hôi cho anh để giữ cho tầm nhìn không bị nhòe đi. Bằng đôi bàn tay tài hoa và sự tập trung cao độ, Thành lách qua các xương sườn, tiếp cận vùng tổn thương.

"Thấy rồi!" — Thành thầm nghĩ khi mũi kẹp chạm vào vật thể kim loại sắc nhọn nằm sát vách tim đang phập phồng yếu ớt. Anh nín thở, khéo léo dùng panh gắp mảnh bom ra ngoài. Keng! Chiếc mảnh bom đỏ thẫm rơi vào khay inox. Tiếp theo là những mũi khâu mạch máu nhanh nhẹn và chuẩn xác.

Khi mũi khâu cuối cùng hoàn thành cũng là lúc tiếng bom phía trên thưa dần. Nhịp tim của người chiến sĩ trẻ bắt đầu đập đều đặn trở lại trên màn hình cơ học dã chiến. Cậu em khẽ mấp máy môi, thoát khỏi lưỡi hái của tử thần trong gang tấc.

Thành bước ra khỏi hầm chữ A khi bình minh vừa hé rạng trên dòng sông Thạch Hãn. Đôi bàn tay anh run lên vì mỏi mệt nhưng ánh mắt lại ngập tràn niềm hạnh phúc. Những người bác sĩ quân y như anh Thành, không trực tiếp cầm súng tiêu diệt quân thù, nhưng bằng lòng dũng cảm và y đức sáng ngời, họ đã hồi sinh biết bao cuộc đời, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho những người lính ngoài mặt trận trong những năm tháng hoa lửa kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ánh Sáng Dưới Hầm Chữ A | Câu chuyện thời hoa lửa