Ánh sáng hy vọng trong căn hầm dã chiến
Tấm lòng nhân ái, sự khéo léo và thần thái bình tĩnh của nữ y tá tiền phương trong việc cứu chữa thương binh giữa vòng vây đạn bom ác liệt.
Bà Phạm Thị Mai sinh năm 1954 tại phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng. Năm 1972, khi vừa tròn đôi mươi, bà tình nguyện rời ghế nhà trường lên đường nhập ngũ, làm y tá phục vụ tại Đội phẫu thuật tiền phương K3 Tam Kỳ. Trạm phẫu thuật là những chiếc hầm âm chữ A chật chội, nơi các bác sĩ và y tá phải làm việc suốt ngày đêm dưới ánh đèn pin đeo trán khi thương binh liên tục được đưa về từ mặt trận. Bà Mai luôn là người nhẹ nhàng nhất, vừa phụ mổ, vừa trực tiếp lau mồ hôi, động viên từng người lính bằng những lời ca dao mộc mạc quê nhà để họ vơi bớt đau đớn. Có những ca phẫu thuật kéo dài 7-8 tiếng đồng hồ liên tục, chân đứng mỏi nhừ nhưng bà chưa từng ngơi tay. Tình yêu thương bao la ấy đã cứu sống biết bao người lính trở về với gia đình. Về lại Hải Phòng, bà Mai sống an vui, luôn tận tụy với công tác xã hội địa phương.


