Ánh sáng không bao giờ tắt
khánh
Mùa xuân năm 1968, Lê Hữu Trạc trở về đất liền nhận nhiệm vụ mới. Trên cương vị chỉ huy Đại đội Lê Hồng Phong, ông cùng đơn vị cơ động trên nhiều hướng chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, tham gia đánh chặn các tuyến tiếp viện của địch lên Khe Sanh. Với những thành tích trong chiến đấu cùng bản lĩnh chỉ huy, Lê Hữu Trạc được cấp trên bổ nhiệm chức vụ Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270, Quân khu 4. Tháng 8-1968, Lê Hữu Trạc cùng một chiến sĩ liên lạc đi trinh sát khu vực phía Tây Vĩnh Linh để chuẩn bị phương án chống địch đổ bộ đường không. Trên đường trinh sát thực địa, đội hình do Lê Hữu Trạc chỉ huy vướng phải bom nổ chậm. Chiến sĩ liên lạc đi cùng hy sinh tại chỗ, còn Lê Hữu Trạc được đồng đội tìm thấy trong tình trạng toàn thân đầy thương tích, hai mắt bị mù vĩnh viễn.
Rời quân ngũ bởi thương tích nặng do chiến tranh, điều khiến Lê Hữu Trạc trăn trở là phải làm sao sống có ích, không trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Tại trại an dưỡng Ba Vì, Lê Hữu Trạc gặp cô Kim Thị Mão, quê Hà Tây. Cảm phục trước nghị lực, nhân cách của người lính đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc, Kim Thị Mão đã quyết định theo ông về Xuân Ninh sinh sống và làm đôi mắt dẫn đường cho ông trong suốt quãng đời còn lại. Tháng 7-2025, bà Kim Thị Mão mất, để lại trong ông Lê Hữu Trạc khoảng trống mênh mông.
Trở về cuộc sống đời thường, cựu chiến binh Lê Hữu Trạc tham gia Hội người mù của tỉnh. Từ một hội viên, bằng sự tận tâm, trách nhiệm, ông Lê Hữu Trạc được tín nhiệm bầu giữ chức Chủ tịch Hội người mù đầu tiên của tỉnh Quảng Bình. Trên cương vị đó, ông cùng tập thể cán bộ hội đi khắp các địa phương, vận động xây dựng tổ chức hội, mở các lớp dạy nghề, tạo việc làm, giúp nhiều người khiếm thị có điều kiện nuôi sống bản thân và hòa nhập với cộng đồng. Mỗi lần gặp một thương binh hay một người khiếm thị, ông lại kể câu chuyện của chính mình, không phải để nói về những đau đớn của bản thân mà để chia sẻ với mọi người: Ánh sáng cuộc đời là không bao giờ tắt.
Trong quá trình chiến đấu và công tác của mình, Trung úy, Đại đội trưởng Lê Hữu Trạc được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công hạng Nhì, 1 Huân chương Chiến công hạng Ba, 1 Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. Tháng 4-2018, sau hơn nửa thế kỷ kể từ những năm tháng chiến đấu trên đảo Cồn Cỏ và chiến trường Quảng Trị, cựu chiến binh Lê Hữu Trạc được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Với ông, đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng mình mà còn là sự tri ân đối với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở các chiến trường Cồn Cỏ, Cửa Việt, Vĩnh Linh… Ông chia sẻ, nếu không có sự hy sinh của đồng đội, sẽ không có những người còn sống để nhận bất cứ danh hiệu nào.Chiều muộn ở Xuân Ninh, nắng nhạt dần trên những hàng tre trước ngõ. Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Trạc lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, lắng nghe tiếng gió từ phía biển thổi về. Từ rất lâu rồi, ông đã không nhìn thấy biển, trời, sông nước... Nhưng ở nơi sâu thẳm nhất của ký ức, trong mắt ông, Cồn Cỏ vẫn hiện lên với màu xanh của biển, màu đỏ của cờ Tổ quốc và dáng hình của những người đồng đội tuổi đôi mươi. Đó chính là ánh sáng của nghị lực, của niềm tin là thứ ánh sáng chưa bao giờ tắt trong cuộc đời Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Trạc.



