Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ánh sáng niềm tin không bao giờ tắt – Bản hùng ca về ý chí và khát vọng cống hiến của Anh hùng LLVT nhân dân, họa sĩ Lê Duy Ứng

Đắk Lắk23/04/2026ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK (ĐOÀN CƠ SỞ VKSND TỈNH ĐẮK LẮK)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những con người không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn mang trong mình tâm hồn nghệ sĩ, dùng chính cuộc đời để viết nên những bản hùng ca bất diệt. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, họa sĩ Lê Duy Ứng là một con người như thế – một chiến sĩ kiên trung, một nghệ sĩ giàu nghị lực, suốt đời thắp sáng “niềm tin” giữa bóng tối.

Sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước còn chia cắt, khi đang là sinh viên Trường Cao đẳng Mỹ thuật Việt Nam, năm 1971, Lê Duy Ứng đã gác lại bút nghiên, tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.

Trên những chặng đường hành quân qua Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng và tiến về Sài Gòn, người chiến sĩ – họa sĩ trẻ ấy vừa chiến đấu, vừa sáng tác, ghi lại những khoảnh khắc sống động của cuộc chiến. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã đặt ông trước thử thách nghiệt ngã nhất của cuộc đời.

Rạng sáng ngày 28-4-1975, khi Chiến dịch Hồ Chí Minh đang bước vào giai đoạn quyết định, trong lúc làm nhiệm vụ, ông bị thương nặng, đôi mắt vĩnh viễn không còn ánh sáng.

Trong khoảnh khắc tưởng chừng ranh giới giữa sự sống và cái chết, điều kỳ diệu đã xảy ra. Người chiến sĩ ấy đã dùng chính máu từ đôi mắt vừa mất để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh – biểu tượng thiêng liêng của dân tộc. Bên bức chân dung, ông viết dòng chữ khắc sâu cả cuộc đời mình:
“Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân.”

Đó không chỉ là một hành động phi thường, mà còn là biểu tượng cao đẹp của lòng trung thành, niềm tin sắt son vào lý tưởng cách mạng, vào con đường mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn.

Những ngày sau đó là chuỗi tháng ngày đầy thử thách. Trong bóng tối tuyệt đối, có lúc ông từng rơi vào tuyệt vọng, từng nghĩ đến cái chết. Nhưng rồi chính nghị lực của người lính, cùng những tấm gương hy sinh lớn lao của đồng đội, đã kéo ông trở lại với cuộc sống.

Không chấp nhận đầu hàng số phận, Lê Duy Ứng đã bắt đầu một hành trình mới – hành trình của ý chí và sáng tạo. Từ một họa sĩ hội họa, ông chuyển sang điêu khắc, sáng tác bằng đôi tay, bằng cảm nhận và bằng “ánh sáng” từ trái tim. Những tác phẩm về Bác Hồ, về người lính, về Tổ quốc lần lượt ra đời, trở thành minh chứng sống động cho sức mạnh của niềm tin và nghị lực phi thường.

Dù có giai đoạn được chữa trị và nhìn lại được ánh sáng, nhưng rồi đôi mắt ông lại dần chìm vào bóng tối. Song điều không bao giờ mất đi chính là “ánh sáng niềm tin” – nguồn động lực giúp ông tiếp tục lao động, sáng tạo không ngừng nghỉ.

Ở tuổi gần 80, người họa sĩ – chiến sĩ ấy vẫn miệt mài làm việc mỗi ngày, đặt ra mục tiêu sáng tác, học ngoại ngữ, cập nhật tri thức, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về tinh thần vượt khó, ý chí vươn lên và trách nhiệm với Tổ quốc.

Cuộc đời của Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân, họa sĩ Lê Duy Ứng là minh chứng sinh động cho chân lý: con người có thể mất đi ánh sáng của đôi mắt, nhưng không bao giờ được phép để tắt đi ánh sáng của niềm tin.

Câu chuyện về ông không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho hôm nay và mai sau – về lý tưởng sống cao đẹp, về tinh thần dấn thân và khát vọng cống hiến không ngừng.

“Ánh sáng niềm tin” của Lê Duy Ứng sẽ còn mãi – như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong dòng chảy bất tận của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn