Ánh sáng sau màn khói
Ánh sáng sau màn khói
Buổi sáng hôm ấy, làng tôi không còn nhận ra được nữa. Một lớp khói mỏng vẫn còn phủ trên những mái nhà cháy sém, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ. Không gian đặc quánh mùi khét, như thể đêm qua vẫn chưa kết thúc.
Tôi bước ra khỏi hầm, mắt cay xè. Trước mặt là khoảng sân quen thuộc, giờ chỉ còn lại những vết cháy loang lổ. Mọi thứ lặng im đến mức tôi nghe rõ từng bước chân của mình trên nền đất.
“Mẹ ơi…” tôi gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời ngay lập tức. Tim tôi chợt thắt lại.
Rồi từ phía sau bức tường đổ, mẹ bước ra. Áo mẹ dính đầy bụi, mái tóc rối, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
“Mẹ đây rồi.”
Chỉ ba từ thôi, mà tôi thấy như cả thế giới vừa trở lại.
Khói vẫn còn bay lơ lửng, che mờ mọi thứ. Nhưng trong làn khói ấy, tôi bắt đầu thấy những bóng người. Họ từ từ xuất hiện—người già, trẻ nhỏ, những người hàng xóm quen thuộc. Ai cũng lấm lem, mệt mỏi, nhưng vẫn còn đó.
“Nhà bác còn ai không?”
“Tôi đây… vẫn còn…”
Những câu hỏi, những lời đáp nối nhau vang lên. Không lớn, nhưng đủ để xua đi cái im lặng đáng sợ ban đầu.
Một người đàn ông dựng lại cánh cửa gãy. Một người phụ nữ gom lại những mảnh mái tranh. Có người lặng lẽ quét sân, như thể chỉ cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất là có thể kéo mọi thứ trở về.
Mẹ tôi cũng vậy. Bà cầm chổi, chậm rãi quét đi lớp tro trước hiên nhà. Mỗi nhát chổi, bụi bay lên, nhưng phía sau là nền đất dần lộ ra—sạch hơn, sáng hơn.
“Mẹ ơi, sao mẹ làm ngay bây giờ?” tôi hỏi.
Mẹ nhìn tôi, nụ cười nhẹ:
“Vì trời đã sáng rồi con.”
Tôi ngẩng lên. Qua lớp khói mỏng, ánh nắng đang len xuống. Không rực rỡ, không chói chang, nhưng đủ để thấy rõ mọi thứ. Những tia sáng ấy xuyên qua màn khói, rơi xuống từng mái nhà, từng gương mặt.
Lần đầu tiên sau một đêm dài, tôi thấy ấm.
Tôi chợt hiểu, ánh sáng không phải lúc nào cũng đến khi mọi thứ đã hoàn hảo. Có khi, nó xuất hiện ngay giữa những ngổn ngang, giữa những gì còn dang dở.
Những ngày sau đó, làng tôi dần hồi sinh. Mái nhà được dựng lại, con đường được dọn sạch, tiếng cười dần quay trở lại. Khói rồi cũng tan đi, nhưng ánh sáng thì ở lại.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ về buổi sáng hôm ấy, tôi không còn nhớ rõ những mất mát. Điều tôi nhớ nhất là khoảnh khắc ánh nắng đầu tiên xuyên qua màn khói—nhỏ bé thôi, nhưng đủ để thắp lên niềm tin.
Vì tôi biết, dù màn khói có dày đến đâu, ánh sáng vẫn luôn tìm được đường đi.


