Ánh sáng trên đường hầm
Miền Tây Quảng Trị, mùa mưa năm 1971, mưa nặng hạt làm đất đỏ nhão nhoét. Trong hầm trú ẩn dưới chân đồi, nhóm thanh niên gồm năm người vừa đào vừa chuẩn bị lương thực cho dân. Trong số họ có Thủy, cô gái mười tám tuổi với đôi mắt sáng và đôi tay khéo léo. Thủy nhớ những ngày đầu mới tham gia công tác thanh niên: cô lo sợ, từng bước đi run rẩy, nhưng khi thấy đồng đội cùng nhau chống chọi với bom đạn, cô nhận ra rằng sức trẻ là thứ không thể đo lường bằng tuổi tác, mà bằng ý chí. Một đêm, hầm
Miền Tây Quảng Trị, mùa mưa năm 1971, mưa nặng hạt làm đất đỏ nhão nhoét. Trong hầm trú ẩn dưới chân đồi, nhóm thanh niên gồm năm người vừa đào vừa chuẩn bị lương thực cho dân. Trong số họ có Thủy, cô gái mười tám tuổi với đôi mắt sáng và đôi tay khéo léo.
Thủy nhớ những ngày đầu mới tham gia công tác thanh niên: cô lo sợ, từng bước đi run rẩy, nhưng khi thấy đồng đội cùng nhau chống chọi với bom đạn, cô nhận ra rằng sức trẻ là thứ không thể đo lường bằng tuổi tác, mà bằng ý chí.
Một đêm, hầm bị rung lên vì bom rơi gần. Thủy nắm tay bạn đồng hành, mắt ánh lên niềm quyết tâm: “Dù có sợ hãi, ta vẫn phải dẫn ánh sáng ra ngoài.” Và thực sự, những ánh đèn dầu nhỏ trên tay Thủy và các bạn đã trở thành biểu tượng hy vọng cho dân làng, cho những ai đi qua thời gian khó khăn ấy, nhắc nhở rằng tuổi trẻ không bao giờ lùi bước trước bóng tối.



