Cựu chiến binh

ÁNH SÁNG TRONG ĐÊM-NDC

Năm ấy, tôi mười tám tuổi, làm nhiệm vụ liên lạc. Công việc của tôi là mang thư từ, tin tức giữa các đơn vị. Dù không trực tiếp chiến đấu, nhưng mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng. Tôi còn nhớ rõ một buổi tối định mệnh. Hôm đó, tôi nhận nhiệm vụ mang một bức thư quan trọng sang đơn vị bên kia cánh đồng. Trời đã tối, tôi tranh thủ đi nhanh vì sợ bị phát hiện.

Hà Tĩnh10/04/2026NGUYỄN THỊ QUỲNH ANH (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, tôi mười tám tuổi, làm nhiệm vụ liên lạc. Công việc của tôi là mang thư từ, tin tức giữa các đơn vị. Dù không trực tiếp chiến đấu, nhưng mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.

Tôi còn nhớ rõ một buổi tối định mệnh.

Hôm đó, tôi nhận nhiệm vụ mang một bức thư quan trọng sang đơn vị bên kia cánh đồng. Trời đã tối, tôi tranh thủ đi nhanh vì sợ bị phát hiện.

Khi tôi vừa đi được nửa đường, bỗng nhiên bầu trời sáng rực.

Những ánh sáng đỏ rơi xuống như những đóa hoa cháy. Tôi sững lại một giây — rồi lập tức lao xuống một con mương gần đó.

Tiếng nổ vang lên liên tiếp. Đất đá văng khắp nơi. Nước trong mương bắn tung lên mặt tôi, lạnh buốt.

Tôi nằm im, không dám cử động.

Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ nghĩ đến một điều:
“Phải sống… phải mang được bức thư này đến nơi.”

Khi tiếng bom dừng lại, tôi bò lên, người lấm lem bùn đất. Xung quanh tôi, cánh đồng quen thuộc đã bị cày xới tan hoang.

Tôi siết chặt bức thư trong tay và tiếp tục chạy.

Đến khi giao được thư, tôi mới nhận ra tay mình vẫn đang run.

Sau này, tôi mới biết bức thư hôm đó chứa thông tin quan trọng giúp đơn vị kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh được một trận tập kích lớn.

Tôi không phải anh hùng.

Tôi chỉ là một người đã cố gắng làm tròn nhiệm vụ của mình trong thời hoa lửa ấy.

Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy pháo hoa sáng rực trên bầu trời, tôi lại nhớ đến những ánh sáng năm xưa.

Ngày ấy, ánh sáng mang theo nỗi sợ.

Còn hôm nay, ánh sáng mang theo niềm vui.

Tôi kể lại câu chuyện này để nhắc rằng:
mỗi khoảnh khắc bình yên đều đáng quý biết bao.

Và tôi — Phạm Thị Hường — là người đã đi qua những đêm đầy hoa lửa ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn