Bài viết

Ánh sáng trong tọa độ chết

Hà Tĩnh06/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mười tám tuổi, Mai rời lũy tre làng, mang theo chiếc còi đồng nhỏ - món quà của người cha nhập ngũ trước lúc hy sinh. Cô trở thành tiểu đội trưởng thanh niên xung phong tại một trọng điểm bom nổ chậm ở Quảng Bình.

Đêm ấy, trời tối đen như mực. Máy bay địch gầm rú liên tục, thả bom từ trường phong tỏa lối đi. Đoàn xe kéo pháo phía trước buộc phải dừng lại. Nếu không thông đường trước bình minh, toàn bộ đội hình sẽ làm mồi cho bom giặc. Không một chút do dự, Mai tình nguyện làm "cọc tiêu sống". Cô mặc chiếc áo trắng duy nhất của mình, đứng hiên ngang giữa ngã ba đường để làm ám hiệu cho xe qua.

Mỗi khi nghe tiếng máy bay rít lên, Mai lại thổi một hồi còi đanh thép, vừa để hướng dẫn xe lách qua các hố bom, vừa đánh lạc hướng làn đạn của kẻ thù về phía mình. Chiếc áo trắng của cô như một đốm sáng kiên cường giữa màn đêm rực lửa. Xe pháo qua hết an toàn, nhưng một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ.

Khi đồng đội chạy đến, họ chỉ còn tìm thấy chiếc còi đồng bám đầy khói súng. Mai đã hóa thân vào lòng đất. Tiếng còi đêm ấy trở thành khúc tráng ca, dẫn lối cho những mùa xuân đại thắng về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn