ÁNH SÁNG TRONG TÙ MÙ CÔN ĐẢO
Đòn roi tra tấn tàn độc nơi "địa ngục trần gian" Côn Đảo có thể vắt kiệt sinh lực, nhưng không thể bẻ gãy ý chí sắt đá của Tổng Bí thư Lê Hồng Phong. Cùng ngược dòng lịch sử, nhìn lại khoảnh khắc bi tráng về người chiến sĩ cộng sản kiên trung - người bạn đời của nữ anh hùng Nguyễn Thị Minh Khai, để hiểu hơn về cái giá của tự do.
Năm 1940, thực dân Pháp đày Tổng Bí thư Lê Hồng Phong ra Côn Đảo. Chốn "địa ngục trần gian" ấy đón người lãnh đạo tối cao của Đảng Cộng sản Đông Dương bằng những đòn thù thâm độc và tàn bạo nhất. Chúng nhốt đồng chí vào hầm tối Banh II, nơi ánh sáng mặt trời không thể lọt qua, và áp dụng chế độ lao sai khắc nghiệt cùng những trận đòn roi tứa máu hòng đè bẹp ý chí của ông.
Kẻ thù tưởng rằng gông cùm và đòn roi có thể khuất phục được một con người. Nhưng chúng không hiểu được sức mạnh của lý tưởng.
Với thân thể gầy gò, mang đầy vết thương lở loét chưa kịp lên da non, Lê Hồng Phong vẫn hiên ngang đứng vững. Không chỉ cắn răng chịu đựng những trận tra tấn thừa sống thiếu chết, ông còn biến chính căn hầm tối tăm ấy thành "trường học cách mạng". Bằng trí nhớ siêu phàm và lý luận sắc bén, ông đã truyền đạt lại những kiến thức về chủ nghĩa Mác - Lênin, về đường lối cách mạng cho các đồng chí bạn tù. Tiếng ho khan vì bệnh tật không lấn át được giọng nói ấm áp, đầy lửa nhiệt huyết của ông.
Giữa chốn tận cùng của sự đày đọa, Lê Hồng Phong chính là ngọn đuốc sáng rực rỡ, truyền ngọn lửa kiên trung và niềm tin sống còn cho hàng ngàn tù nhân chính trị tại Côn Đảo lúc bấy giờ.



