Bài viết

Ánh sáng từ đôi mắt và bức huyết thư vẽ Bác

31/07/2026Đoàn xã Tân Minh (Tân Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, khi cánh quân hướng Đông đang thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn.

      Vào sáng ngày 28/4/1975, tại căn cứ Nước Trong – một trong những cánh cửa thép cuối cùng bảo vệ Sài Gòn, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Anh chiến sĩ, họa sĩ trẻ Lê Duy Ứng lúc bấy giờ đang đi cùng đoàn xe tăng của Quân đoàn 2. Tay anh không rời cây bút và cuốn sổ tay, anh muốn ghi lại từng khoảnh khắc hào hùng của đồng đội trong giờ phút lịch sử.

      Bất ngờ, một quả đạn pháo nổ vang trời ngay sát vị trí của anh. Sức ép nghẹt thở và những mảnh đạn nghiệt ngã đã găm vào vùng mặt, khiến đôi mắt anh chìm vào bóng tối hoàn toàn. Trong cơn đau xé tâm can, khi cảm nhận được dòng máu nóng hổi đang chảy tràn xuống khuôn mặt, ý nghĩ đầu tiên vụt qua trong đầu anh không phải là sự sợ hãi, mà là hình ảnh Bác Hồ kính yêu.

       Lê Duy Ứng lần mò trong túi áo, rút ra tờ giấy vẽ đã thấm đẫm máu. Bằng đôi tay run rẩy nhưng đầy nghị lực, anh dùng chính ngón tay mình làm bút, chấm vào dòng máu từ đôi mắt bị thương để vẽ nên bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. Dưới bức chân dung, anh dồn hết sức lực còn lại để viết dòng chữ: "Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng hiến đời mình cho Tổ quốc".

      Bức vẽ ấy không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là minh chứng cho một tinh thần thép. Dù đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng mặt trời, nhưng trong tâm hồn người họa sĩ trẻ ấy, ánh sáng từ lý tưởng Cách mạng và hình ảnh vị lãnh tụ thiên tài vẫn luôn rực cháy, dẫn dắt anh vượt qua lằn ranh sinh tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn