Ánh Sáng Từ Đôi Tay Và Những Con Long Công
Tôi trở về từ chiến trường với đôi mắt hoàn toàn bóng tối. Những ngày đầu, tôi cảm thấy mình như một phế nhân, cuộc sống chỉ quẩn quanh trong bốn bức tường. Nhưng rồi, lời dạy của Bác "Thương binh tàn nhưng không phế" đã thôi thúc tôi phải tìm lại ánh sáng theo cách của riêng mình. Tôi bắt đầu học cách cảm nhận thế giới qua đôi bàn tay.
Tôi chọn nghề đan lát và làm đồ thủ công mỹ nghệ. Ban đầu, những sợi nan tre đâm nát ngón tay, những con giống bằng mây tre tôi làm ra méo mó, không ra hình thù. Nhưng tôi kiên trì, dùng xúc giác để "vẽ" lại hình ảnh con rồng, con công mà tôi đã thấy trước khi vào trận mạc. Sau nhiều năm, tôi đã trở thành một nghệ nhân. Những sản phẩm "Long - Lân - Quy - Phụng" do một người mù làm ra đã khiến nhiều người phải kinh ngạc vì độ tinh xảo.
Hằng ngày, trong căn nhà nhỏ, tôi vừa đan lát vừa kể chuyện chiến trường cho lũ trẻ trong xóm nghe. Tôi dạy chúng rằng: "Ánh sáng không chỉ đến từ đôi mắt, mà nó đến từ ý chí trong tim". Đôi bàn tay sần sùi của tôi giờ đây không chỉ nuôi sống gia đình mà còn gieo vào lòng thế hệ trẻ niềm tin vào sức mạnh phi thường của con người Việt Nam.



