Ánh Sáng Từ Lòng Đất Lạnh
Câu chuyện kể về một ca đại phẫu nghẹt thở dưới hầm dã chiến của Bác sĩ Tạ Lưu tại mặt trận miền Trung. Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, xung quanh bom nổ rung chuyển mặt đất, anh đã dùng sự điềm tĩnh và đôi bàn tay tài hoa của mình để cứu sống một chiến sĩ trẻ khỏi lưỡi hái tử thần.
hững năm 1960, chiến trường Khu 5 (vùng duyên hải miền Trung) là nơi diễn ra những cuộc đối đầu vô cùng khốc liệt. Tại đây, kẻ thù không chỉ dùng bom đạn, chất độc hóa học mà còn thực hiện chiến thuật bao vây kinh tế, cắt đứt nguồn y tế chi viện từ miền Bắc vào. Giữa hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, những bệnh viện dã chiến của ta phải ẩn mình sâu trong các hang đá hoặc những căn hầm ngầm đào sâu vào lòng núi. Bác sĩ Tạ Lưu, người con của đất Quảng Nam, là người đứng đầu một đội điều trị tiền phương như thế.Người ta gọi anh là "người kỹ sư sửa chữa những mảnh đời", bởi lẽ anh có khả năng phẫu thuật thần kỳ trong những điều kiện tưởng chừng như không thể.Một đêm mưa rừng tầm tã, tiếng bom tọa độ từ máy bay B-52 dội xuống đỉnh núi vọng vào hầm nghe uỳnh uỳnh liên hồi. Cửa hầm rung lên, bụi đất rơi lả tả. Giữa lúc ấy, một nhóm chiến sĩ cáng vào một thương binh nặng. Đó là một chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi, bị mảnh bom găm sâu vào ổ bụng, máu chảy xối xả, mạch đập yếu ớt, đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu."Bác sĩ Lưu ơi! Cứu lấy cậu ấy! Cậu ấy vừa tròn 18 tuổi, một mình lao ra thu hút hỏa lực để cả tiểu đội rút lui!" — Người đội trưởng đi cùng nắm lấy tay bác sĩ, nghẹn ngào.Bác sĩ Tạ Lưu nhìn vết thương, chân mày khẽ cau lại. Ca mổ này cực kỳ nguy hiểm, mảnh bom nằm sát động mạch chủ. Đáng sợ hơn, lúc này bệnh viện dã chiến đã cạn kiệt thuốc gây mê, oxy dự trữ cũng không còn nhiều, và nguồn điện duy nhất chỉ là chiếc đèn bão tù mù cùng một chiếc máy phát điện quay bằng tay ở góc hầm."Chuẩn bị mổ khẩn cấp! Rửa vết thương bằng nước muối sinh lý tự chế. Hai đồng chí ra góc hầm quay máy phát điện, phải giữ cho ánh sáng bóng đèn mổ không được tắt!" — Bác sĩ Lưu ra lệnh, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát.Căn hầm mổ dã chiến ngột ngạt, nồng nặc mùi máu, mùi thuốc sát trùng và mùi đất ẩm. Bác sĩ Tạ Lưu bước vào vị trí. Không có găng tay cao su vô trùng dư dả, anh phải ngâm tay vào nước cất tẩm cồn thật lâu.Khi lưỡi dao mổ vừa rạch đường đầu tiên thì một loạt bom dội xuống ngay gần hầm. "Oành! Oành!" — Sức ép kinh hoàng làm chiếc bóng đèn treo trên trần hầm chao đảo dữ dội, ánh sáng nhấp nháy, đất đá trên trần hầm sụt xuống ngay cạnh bàn mổ. Người hộ lý hốt hoảng định che cho bác sĩ, nhưng Tạ Lưu vẫn đứng sừng sững. Đôi tay anh giữ dao mổ dường như bất động, không hề run rẩy dù chỉ một milimet."Bình tĩnh. Giữ vững ánh sáng!" — Anh nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.Trong ánh sáng bập bùng của chiếc đèn dã chiến, đôi bàn tay của bác sĩ Tạ Lưu di chuyển thoăn thoắt, chuẩn xác và khéo léo như một nghệ nhân. Anh dùng những chiếc kẹp thô sơ tự chế để cầm máu, cẩn trọng bóc tách từng lớp cơ, xê dịch từng đoạn ruột. Sau hơn một tiếng đồng hồ đấu trí căng thẳng với tử thần trong lòng đất, ngón tay anh khẽ chạm vào khối kim loại lạnh ngắt.Tách.Mảnh bom sắc nhọn, loang lổ vết máu được gắp ra, thả vào chiếc khay men kêu lên một tiếng giòn giã. Động mạch chủ vẹn nguyên. Nhịp tim của người chiến sĩ trẻ bắt đầu ổn định trở lại, sắc mặt từ tái nhợt dần hồng hào dưới ánh đèn.Bác sĩ Tạ Lưu thở phào, anh lau giọt mồ hôi lăn dài trên má, nhìn người chiến sĩ trẻ đang thở đều rồi mỉm cười. Ca mổ thành công trọn vẹn mà không cần một giọt thuốc tê hiện đại nào, chỉ bằng ý chí, kinh nghiệm và tình yêu thương đồng đội vô bờ bến.Khi bình minh lên, tiếng bom ngoài rừng dứt hẳn. Bác sĩ Tạ Lưu bước ra khỏi cửa hầm, đón nhận những giọt sương sớm mát lành. Đôi bàn tay anh vừa cứu sống một cuộc đời lại tiếp tục cầm cuốn sổ tay ghi chép, nghiên cứu những phương pháp bào chế thuốc Nam từ cây rừng để thay thế thuốc Tây y đang cạn kiệt.Bác sĩ Tạ Lưu đã bước qua thời hoa lửa không bằng súng đạn xông pha, mà bằng chiếc áo blouse trắng thấm đẫm bùn đất và máu của đồng đội. Anh đã mang ánh sáng của sự sống vào lòng đất lạnh, biến tình y đức thành vũ khí tối thượng để cùng cả dân tộc đi qua những năm tháng bão táp, viết nên khúc ca nhân văn cao đẹp của những "người thầy thuốc anh hùng" thời chiến.


