Ánh sáng từ mái hiên cũ
La Văn Lục
Ở xã Nà Phặc dân vẫn thường nhắc đến ông La Văn Lục—một người đàn ông lặng lẽ, nhưng cuộc đời ông lại toát lên nghị lực và tấm lòng bao dung hiếm thấy.
Ông Lục sinh năm 1956, lớn lên trong những năm tháng khó khăn của miền núi. Tuổi thơ gắn liền với rừng núi, suối khe, với những ngày phụ giúp cha mẹ trồng ngô, hái rau. Khi trưởng thành, ông nhập ngũ, tham gia phục vụ trong quân đội. Nhưng chiến tranh đã để lại di chứng nặng nề, khiến ông trở thành bệnh binh, cơ thể đau nhức suốt đời.
Ngày trở về quê hương, ông Lục đối diện với nhiều khó khăn. Những công việc nặng nhọc không thể làm được, sức khỏe không cho phép ông tham gia lao động bình thường. Ban đầu, ông buồn bã và chán nản, cảm thấy như mình đã mất đi quá nhiều.
Một buổi sáng, nhìn ra mái hiên cũ kỹ của nhà mình bị dột, ông Lục chợt nghĩ: nếu sửa lại mái hiên, ông vừa có chỗ nghỉ, vừa giúp gia đình bớt khó khăn. Dù đau nhức, ông vẫn lấy búa, những thanh gỗ cũ và tự tay vá lại từng mảng mái. Mỗi nhát búa đều chậm rãi, nhưng kiên trì.
Nhìn ông làm việc, hàng xóm nửa trêu nửa hỏi:
“Ông Lục, sao ông không để người khác làm cho khỏe nhỉ?”
Ông mỉm cười:
“Có những việc, chỉ mình mình làm mới yên tâm. Và mình còn làm được, tại sao lại bỏ?”
Từ đó, ông Lục bắt đầu tận dụng những gì sức khỏe còn lại để giúp đỡ mọi người. Có nhà hư hỏng, ông đến sửa mái. Có trẻ con không có bàn học, ông tận dụng gỗ cũ đóng cho chúng một cái bàn nhỏ. Mỗi việc làm đều giản dị, nhưng khiến cả bản cảm nhận được tình người và nghị lực phi thường.
Người dân Nà Phặc dần nhận ra rằng ông Lục không chỉ là bệnh binh, mà còn là “người thắp sáng mái hiên” cho cả bản làng—bằng chính tấm lòng và sự kiên trì của mình. Trẻ con thích theo ông, học cách chăm chút cho những việc nhỏ, và biết rằng nghị lực không chỉ là sức mạnh thể chất mà còn là ý chí và lòng kiên nhẫn.
Năm tháng trôi qua, mái hiên cũ kỹ ngày nào trở thành nơi tụ họp quen thuộc của xóm làng. Dưới mái hiên ấy, mọi người trò chuyện, nghe ông kể về những ngày trong quân ngũ, về cách đối diện với khó khăn bằng nghị lực và sự kiên nhẫn.
Khi ông Lục qua đời, người dân Nà Phặc vẫn giữ lại mái hiên ấy như một dấu ấn sống động về ông—về một bệnh binh sinh năm 1956 nhưng không bao giờ chịu khuất phục trước hoàn cảnh.
Và mái hiên cũ, nơi ông từng sửa từng thanh gỗ bằng đôi tay yếu ớt nhưng kiên định, vẫn đứng đó, tỏa ra một “ánh sáng” lặng lẽ cho mọi thế hệ về sức mạnh của nghị lực và tình yêu thương.



