Ánh sao đêm hành quân
Câu chuyện 94: Ánh sao đêm hành quân
Những người lính năm xưa thường nói rằng, trong những đêm hành quân giữa núi rừng, ánh sao trên bầu trời là người bạn đồng hành đặc biệt nhất.
Chiến sĩ Lê Văn Quang vẫn nhớ rõ những đêm hành quân trên tuyến đường Trường Sơn năm 1973. Khi ấy, đơn vị của anh chủ yếu di chuyển vào ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Con đường rừng tối mịt, chỉ có ánh sao le lói trên bầu trời và những tín hiệu dẫn đường của đơn vị phía trước.
Mỗi bước chân đều phải thật cẩn thận. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đội hình gặp nguy hiểm.
Trong những lúc nghỉ chân, Quang thường ngước nhìn bầu trời đầy sao. Anh nghĩ về quê hương, về gia đình và về ngày đất nước được hòa bình.
Nhiều đồng đội của anh cũng có chung tâm trạng ấy. Họ gửi gắm những ước mơ tuổi trẻ vào những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Có một người lính trẻ từng nói: “Khi nào đất nước thống nhất, tôi sẽ đưa con mình đi ngắm sao và kể về những đêm hành quân này.”
Đáng tiếc, người chiến sĩ ấy đã hy sinh trong một trận đánh sau đó không lâu.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn thấy bầu trời đầy sao, ông Quang lại nhớ đến người đồng đội năm xưa và những đêm hành quân giữa đại ngàn Trường Sơn.
Ánh sao đêm hành quân không chỉ soi đường cho những bước chân người lính mà còn thắp sáng niềm tin, ý chí và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ đã sống và chiến đấu trong những năm tháng hoa lửa.



