Ánh sao giữa núi rừng Cao Bằng
Sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, núi rừng Cao Bằng vẫn chìm trong cái lạnh của những ngày đầu xuân. Những con đường nhỏ quanh bản làng vắng vẻ, chỉ có tiếng gió lướt qua những vạt cây và tiếng bước chân khe khẽ trên nền đất.
Giữa khung cảnh ấy, một cậu bé người Nùng nhanh nhẹn đang làm nhiệm vụ liên lạc. Cậu tên thật là Nông Văn Dền, bí danh Kim Đồng.
Kim Đồng khi ấy mới mười bốn tuổi.
Tuổi của Kim Đồng đáng lẽ là tuổi đến trường, chơi đùa cùng bạn bè và trở về nhà sau mỗi buổi chiều. Nhưng đất nước đang chìm trong chiến tranh. Cậu sớm tham gia cách mạng, cùng những người đồng đội nhỏ tuổi làm nhiệm vụ đưa thư, đưa tin và bảo vệ cán bộ.
Kim Đồng hiểu rằng công việc của mình tuy âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.
Ngày hôm ấy, cậu được giao nhiệm vụ bảo vệ cuộc họp của cán bộ cách mạng. Kim Đồng cùng đồng đội cẩn thận quan sát tình hình xung quanh. Cậu đi lại nhanh nhẹn giữa những con đường quen thuộc, đôi mắt luôn hướng về phía trước.
Bất chợt, Kim Đồng phát hiện quân địch đang tiến đến.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu rằng nếu để quân địch phát hiện cuộc họp, những người cán bộ bên trong sẽ gặp nguy hiểm.
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều, Kim Đồng lập tức tìm cách báo động.
Cậu nhanh chóng ra hiệu cho các cán bộ rút lui, đồng thời tìm cách thu hút sự chú ý của quân địch về phía mình.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Kim Đồng đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Cậu ra đi ở tuổi mười bốn - cái tuổi mà một đứa trẻ vẫn còn có cả một tương lai dài phía trước.
Những ngày sau đó, núi rừng Cao Bằng vẫn bình lặng như chưa từng xảy ra chuyện gì. Những hàng cây vẫn xanh, dòng suối vẫn chảy, và mặt trời vẫn mọc mỗi buổi sáng. Chỉ có một cậu bé sẽ không bao giờ trở lại con đường quen thuộc ấy nữa.
Nhiều năm trôi qua, cái tên Kim Đồng vẫn được nhắc đến với niềm tự hào. Cậu được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh người đội viên thiếu niên với chiếc túi liên lạc đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước.
Có lần tôi tự hỏi: Nếu Kim Đồng được sống trong thời bình, cuộc đời của cậu sẽ như thế nào?
Có lẽ cậu sẽ được đến trường. Có lẽ cậu sẽ có một nghề nghiệp, một gia đình và những ước mơ riêng. Có lẽ cậu cũng sẽ giống bao người trẻ hôm nay, được tự do chạy trên những con đường quê mà không phải lo sợ tiếng súng chiến tranh.
Nhưng lịch sử đã không cho Kim Đồng một tuổi thơ trọn vẹn.
Cậu đã gửi lại tuổi mười bốn của mình cho núi rừng Cao Bằng, để những thế hệ sau có thể lớn lên trong hòa bình.
Vì thế, mỗi khi nghe tên Kim Đồng, tôi không chỉ nghĩ về một người anh hùng đã hy sinh. Tôi nghĩ về một cậu bé đã từng có những ước mơ rất đỗi bình thường, nhưng trong thời khắc đất nước cần, cậu đã chọn làm điều phi thường.
Kim Đồng không kịp lớn, nhưng lòng dũng cảm của cậu đã lớn lên cùng đất nước và sống mãi với thời gian.



