“ ÁNH SAO TRÊN BIỂN VÀ NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÊ TÔI” (1)
“ ÁNH SAO TRÊN BIỂN VÀ NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÊ TÔI”
Người viết: Đặng Gia Bảo
Học sinh lớp: 6C_ Trường TH & THCS Trần Đức Thông, xã Hồng Minh, tỉnh Hưng Yên
Nhân vật khai thác thông tin: AHLLVT Trần Đức Thông
Quê quán: Thôn Cộng Hoà, xã Minh Hoà, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình (Nay là thôn Cộng Hoà, xã Hồng Minh, tỉnh Hưng Yên)
BÀI VIẾT
Em là một học sinh lớp 6C của trường TH & THCS Trần Đức Thông, lớn lên giữa những hàng tre, cánh đồng lúa xanh ngát của quê hương. Mỗi lần đến lớp, nhìn dòng chữ mang tên Trần Đức Thông trên cổng, em luôn tự hỏi: “Vì sao trường mình lại mang tên chú? Chú là ai? Chú đã làm điều gì phi thường đến vậy?”
Một chiều mùa thu, bà nội dẫn em ra nghĩa trang liệt sĩ của xã Minh Hoà. Bà bảo sẽ kể cho em nghe về người anh hùng mà em vẫn thắc mắc bấy lâu. Và câu chuyện ấy, đến giờ em vẫn nhớ như mới hôm qua…
Theo lời bà kể, chú Trần Đức Thông sinh ra tại thôn Cộng Hoà, xã Minh Hòa, vùng quê nhỏ của huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình cũ. Thuở nhỏ, chú cũng giống như chúng em bây giờ — thích chạy chân đất trên đê, tắm mương vào mùa hè và nghịch diều mỗi khi chiều xuống. Nhưng ở chú có một điều đặc biệt: chú học giỏi, nhanh nhẹn và luôn dám đứng ra bảo vệ bạn bè yếu hơn.
Bà nói:
“Ngay từ bé, thằng Thông đã có cái gan của người lính rồi cháu ạ.”
Em nghe mà thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào lạ.
Lớn lên trong thời chiến, chú Thông sớm hiểu rằng đất nước cần những người trẻ đứng lên bảo vệ độc lập. Khi mới ngoài hai mươi tuổi, chú đã tình nguyện nhập ngũ. Ngày chú khoác ba lô rời làng, mẹ chú chỉ dặn:
“Con đi mạnh giỏi, giữ vững lời thề với Tổ quốc.”
Chú chỉ cười, cái cười hiền nhưng cứng rắn, giống như biết trước mình sẽ đi vào một con đường đầy hiểm nguy.
Ở chiến trường, chú tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Bà kể rằng đơn vị chú từng hành quân qua rừng sâu, có khi phải ăn rau rừng thay cơm, ngủ trong mưa bom bão đạn. Vậy mà chú lúc nào cũng lạc quan, hay kể chuyện quê nhà để động viên đồng đội.
Trong một trận đánh đặc biệt quan trọng, đơn vị của chú được giao nhiệm vụ giữ vững một vị trí then chốt. Kẻ địch tấn công dữ dội, bom nổ sáng cả bầu trời. Khi kho đạn của đơn vị bị trúng pháo và bốc cháy, tất cả đều hoảng loạn vì nếu phát nổ, cả bộ đội sẽ hy sinh.
Không chần chừ, chú Thông lao vào biển lửa, dùng thân mình chặn quả đạn đang bén lửa, tạo thời gian cho đồng đội kịp sơ tán và dập cháy. Ngay khoảnh khắc ấy, chú đã hy sinh…
Bà nội ngừng kể, lấy vạt áo lau nước mắt:
“Nhờ chú mà cả đơn vị sống. Người Minh Hoà mình tự hào lắm cháu ạ.”
Em nghe mà thấy cổ họng nghẹn lại. Dù chưa từng gặp chú, nhưng em cảm giác như chú đang đứng ngay trước mặt — một người lính trẻ, khoác ba lô sờn vai, ánh mắt trong và kiên quyết.
Từ ngày nghe chuyện về chú, mỗi lần đi dưới sân trường, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, em luôn thầm nghĩ:
“Mình phải sống sao cho xứng đáng với người anh hùng mà trường mình đang mang tên.”
Đối với em, chú Trần Đức Thông không phải là nhân vật xa lạ trong sách vở. Chú là người con của quê hương Minh Hòa, là niềm tự hào, là ngọn lửa âm thầm cháy qua bao thế hệ học sinh chúng em.
Và hôm nay, em viết câu chuyện này không chỉ để tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, mà để một lần nữa nhắc bản thân rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bởi máu xương của những người như chú.
Người anh hùng mang tên Trần Đức Thông – người con Minh Hòa – sẽ mãi là ngọn đèn dẫn đường cho em trên hành trình lớn lên và sống có ích.

(Hình ảnh: AHLLVTND Trần Đức Đức Thông)


